Archive for ◊ October, 2008 ◊

30 Oct 2008 Bạn thân
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Sự kinh hoàng tràn ngập trong lòng một người lính thời Đệ Nhất Thế Chiến khi anh nhìn thấy người bạn tri kỷ của mình ngã xuống trong chiến trận.

Bị mắc kẹt trong một chiến hào và đạn pháo bay liên tục trên đầu nhưng người lính đó đã xin chỉ huy cho phép anh đi ra “vùng bình địa” giữa những chiến hào để đem người đồng đội bị trúng đạn trở vô.

Vị chỉ huy nói:

- Anh có thể đi nhưng tôi nghĩ công việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có lẽ bạn anh đã chết và anh có thể đánh mất đi sự sống của bản thân mình.

Không màng đến lời của vị chỉ huy, người lính vẫn bò đi. Thật kỳ diệu, anh ta đã xoay sở để đến được bên người bạn của mình, nhấc anh ta lên vai và đem anh ấy trở về chiến hào của họ. Khi cả hai cùng té nhào xuống dưới hào, vị chỉ huy kiểm tra người lính bị trúng đạn rồi nhìn người bạn của anh một cách thông cảm.

- Tôi đã nói với anh rồi, công việc đó không đáng đâu. – Vị chỉ huy nói – Bạn của anh đã chết, còn anh bị thương rất nặng.

Người lính trả lời:

- Mặc dầu vậy công việc đó vẫn rất đáng làm, thưa sếp.

- Anh nói đáng làm có nghĩa là sao? Bạn anh đã chết rồi cơ mà?

- Thưa sếp, công việc đó đáng làm là bởi vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng “Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!”

29 Oct 2008 Love Me With All Your Heart
 |  Category: Nhạc  |  Tags: ,  | Leave a Comment


Song lyrics | Love Me With All Your Heart lyrics

29 Oct 2008 Small Business Planner
 |  Category: Đời sống  |  Tags:  | Leave a Comment

Manage your business from start to finish

25 Oct 2008 “Cưng ơi! Anh yêu em!”
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Họ kết hôn đã lâu. Cuộc sống thường nhật của họ với những vui buồn cứ thế diễn ra. Ngày nọ giữa họ đã nổ ra một trận cãi vả to tiếng về chuyện anh dành quá nhiều thời gian cho công việc. Mọi chuyện đổ vỡ. Anh thất vọng còn cô thì giận dỗi.

Sau một tuần cô giữ im lặng, anh mang đến chỗ cô mấy mảnh giấy và những cây bút chì. Anh đề nghị cả hai ngồi vào bàn ăn và viết vào giấy những gì họ không hài lòng về nhau và họ sẽ trao đổi giấy cho nhau đọc để cùng thảo luận.

Người vợ bắt đầu viết một mạch mà không hề nhìn lên, có quá nhiều điều làm cô nổi giận. Người chồng nhìn thật lâu vợ mình và anh cũng bắt đầu viết. Mười lăm phút sau, họ ngước nhìn nhau và đổi giấy cho nhau.

Người chồng nhìn mảnh giấy với đầy những lời than phiền của vợ. Cô ấy đã nổi giận thật sự đấy. Và khi người vợ nhìn vào mảnh giấy của chồng, cô ta bối rối và thật nhanh, cô xé vội mảnh giấy của mình đi. Mảnh giấy của chồng cô được viết đầy cả 2 trang chỉ với câu:

“Cưng ơi! Anh yêu em”…

(Nguồn: Tuổi Trẻ)
25 Oct 2008 www.htmlgoodies.com – The ultimate html resource
 |  Category: Tin học - Công nghệ  |  Tags:  | Leave a Comment

25 Oct 2008 Bữa điểm tâm bằng hồ dán
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment
(Hãy tìm tôi giữa cánh đồng – Đặng Nguyễn Đông Vy)

Tôi còn nhớ đó là một buổi sáng tháng Chạp lành lạnh. Tôi dậy thật sớm, lúc mặt trời vừa ửng lên, khoác áo ấm, giày vớ đủ bộ rồi đĩnh đạc leo hàng rào sang nhà Minh mập. Tôi có hẹn sẽ theo ba nó đi chặt mai.

Ba mẹ Minh kiếm sống bằng cách trồng đủ thứ trên khoảnh đất nhỏ sau vườn: dưa leo, củ kiệu, hành ngò, hoa hồng, hoa cúc… và mang ra chợ bán. Có khi lỗ, có khi lời. Nhưng chặt mai mới là nghề “cha truyền con nối” từ thời ông cố nó. Mỗi năm chỉ được một lần, nhưng nhờ đó mà tới chiều 30 mới kiếm được tiền ăn Tết.

Năm nay, ba Minh bảo sẽ cho nó đi theo để “học nghề”. Tôi phải hứa với Minh là chỉ đi theo cho biết thôi, không được chặt cành nào kẻo ba mẹ nó… mất mối. Vì Tết nào ba tôi cũng mua của nhà Minh mập cành mai to nhất, đẹp nhất và đắt tiền nhất.

Khi tôi thò đầu qua cửa sổ thì thấy ngay Minh mập và đám em út lau chau đang ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ thấp, đứa nào cũng áo trắng, quần soọc xanh, cũ kỹ nhưng thẳng thớm, tinh tươm. Cả bọn chụm đầu quanh một chiếc nồi gang to đen bóng vì ám khói, bên trong chứa đầy … hồ dán. Tôi biết rõ nó là hồ dán. Thời đó chưa có những lọ “keo dán” công nghiệp xinh xinh như bây giờ, mỗi khi tôi có môn thủ công ở trường, ba tôi vẫn lấy bột sắn trong kho ra, cho vào xoong nước, bắc lên bếp rồi khuấy đều tay cho tới lúc chất lỏng trắng đục như sữa kia biến thành một thứ bột sền sệt, dẻo quánh và trong veo. “Đây là hồ dán”- Ba tuyên bố.

Vậy mà bây giờ anh em nhà Minh mập xúm vào nồi, mỗi đứa một chiếc muỗng, hăm hở múc hồ dán chấm vào nước mắm… cho vào miệng ăn ngon lành. Nhìn thấy tôi, Minh mập vui ra mặt: “Ăn sáng không, mày ?”. Tôi nhìn đám em nó mặt mũi dính tèm lem thứ chất dẻo trong veo, buột miệng: “Hồ dán làm sao ăn được, ghê thấy mồ”. Minh mập lừ mắt: “Không ăn thì thôi, đồ làm phách!”

May mà nó không giận đến nỗi đuổi tôi về nhà, nhưng suốt buổi chặt mai hôm đó, Minh mập đâm ra lầm lì, chẳng thèm nói với tôi câu nào. Tôi cũng chẳng để ý đến những cành mai xem chúng nhiều hoa hay nhiều nụ, thế đẹp hay không đẹp, vì mãi nghĩ đến món …hồ dán. Thứ bột sắn đó, tôi chỉ thấy bà ngoại trộn với rau băm để cho heo ăn mà thôi.

Chuyện tôi phát ngôn một câu xanh rờn ở nhà Minh mập, không hiểu sao ba mẹ tôi lại biết. Sáng hôm sau thức dậy, tôi thấy mẹ đặt lên bàn ăn một nồi hồ dán còn bốc khói. Ba xoa xoa bàn tay, tỉnh rụi: “Lạnh quá, lạnh quá! Ăn sáng thôi”

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ăn… “hồ dán”, thứ bột sắn lọc pha với nước rồi khuấy lên một cách giản đơn. Ba quấn quanh chiếc đũa, chấm với nước mắm ớt, vừa ăn vừa hít hà. Mẹ múc vào chén, chan nước mắm, vừa ăn vừa cười tủm tỉm. Còn tôi, sau vài phút ngỡ ngàng cũng nếm thử… vì tò mò. Và tôi nhớ mãi… nhớ mãi vị nhạt nhếch của nó.

Buổi sáng hôm ấy, ba nói với tôi rằng không có gì đủ “kỳ cục” để phân biệt người này với người khác. Rằng trên đời này không có gì đủ “kỳ cục” để con người thấy xa lạ với nhau. Buổi sáng hôm ấy, tôi đã học được rất nhiều từ món “hồ dán”, Để rồi lớn lên, khi có dịp đến những vùng đất lạ, tôi có thể thản nhiên ăn những món lạ lùng hơn thế nữa.

…Minh mập bây giờ là một ông chủ trang trại trẻ chuyên trồng hoa, vẫn đi chặt mai mỗi mùa Tết đến và thỉnh thoảng, vẫn khuấy một nồi hồ dán để ăn. Nó viết thư nói với tôi rằng: “Mình đã lớn lên từ những bữa hồ dán đó”. Tôi biết là cả tôi cũng vậy.

24 Oct 2008 Hai bức thư
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Lòng bồn chồn nao nức, tôi thức dậy rất sớm. Vợ tôi cũng vậy. Nàng tranh thủ chạy ra chợ từ tinh mơ và xách một giỏ nặng trĩu về. Lạ thật! Không lẽ sắp có giỗ chạp? Tôi định hỏi vợ nhưng lòng dạ đang bối rối nên quên khuấy đi mất.

Hôm nay là ngày quan trọng. Tôi sẽ thi nâng cao tay nghề. Cũng thật dễ hiểu vì đây là bước ngoặt trong đời tôi. Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua với những hăm hở, sai lầm và tôi đã phải trả một giá rất đắt. Khi đã ngoài 30 tuổi đầu tôi mới dừng chân. Rồi tôi gặp được một cô bán hàng tốt bụng. Làm quen với nhau được vài tháng, nàng khuyên tôi nên đi học lấy một nghề cho tử tế. Vốn là thằng cứng đầu quen tính coi trời bằng vung nhưng chẳng hiểu sao lần này tôi lại cung cúc nghe theo lời một cô gái mới quen. Ở cái thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Triết Giang nơi chúng tôi sinh sống không có trường nào dạy nghề nên tôi phải cất công lên thị xã học làm thợ tiện. Năm năm trôi qua, tôi đã ra trường. Nhờ cô gái giới thiệu với một người bà con làm việc trong xưởng cơ khí quốc doanh của thị trấn, tôi kiếm được một chỗ làm. Rồi tôi lấy vợ. Vợ tôi chính là cô bán hàng đã giúp tôi đổi đời.

Vứt bỏ những thói quen cũ không phải là chuyện dễ nhưng nhờ vợ tôi đã thay đổi nhiều. Mỗi khi tôi nổi khùng, nàng nhẹ nhàng khuyên giải. Những ly nước mát của nàng xua tan những vất vả của tôi. Lúc nản chí, nghĩ tới cái công chăm bẵm bấy lâu của nàng tôi lại tự xỉ vả mình là thằng hèn. Hiện vợ tôi đang có thai. Tuy nàng vẫn ráng đi làm nhưng xem ra chẳng mấy nữa cũng phải nằm một chỗ. Tôi trông chờ được nâng bậc tay nghề. Nó là chứng chỉ chấm dứt thời gian thực tập, có nó lương tôi sẽ cao hơn nhiều. Về cuộc thi, tôi không nói gì với vợ. Lỡ tôi không đạt thì lại thêm nỗi ưu tư cho nàng.

Kết quả cuộc thi được công bố buổi chiều, trước giờ tan tầm. Tôi đậu. Lũ bạn rủ tôi ra quán bia “rửa” chứng chỉ. Mải vui, khi quán đóng cửa cả đám mới ngật ngưởng kéo nhau ra về. Nhà đã tắt đèn. Tôi rón rén mở cửa lần xuống bếp. Nhấc chiếc lồng bàn lên tôi thấy mâm cơm còn nguyên. Toàn những món tôi thích. Một mảnh giấy đặt trong lồng mâm:

“Anh yêu! Chúc mừng anh! Em tin chắc anh sẽ vượt qua cuộc thi. Em yêu anh!”

Tôi ngồi thừ một lát. Bia bọt trong người như trôi tuột đi đâu hết. Hẳn nàng đã dò hỏi các đồng nghiệp của tôi để biết tin. Lẽ ra tôi phải về ngay để báo tin cho nàng. Nghĩ thế tôi bước sang phòng ngủ…

Dù đêm khuya, một bữa tiệc nhỏ trọng thể vẫn được cử hành trong vui vẻ. Vợ tôi vui lắm. Vợ nào mà chẳng thích chồng mình thàng đạt? Cơm xong, tôi xung phong rửa chén. Xong việc, trong khi lục ngăn kéo bếp tìm chiếc khăn tay, bất chợt tôi bắt gặp một mảnh giấy gấp tư nhét tận trong góc. Tôi tò mò mở ra đọc:

“Anh yêu! Thất bại không phải là điều đáng sợ. Em tin trước sau anh cũng sẽ đậu. Em sẽ luôn bên anh. Em yêu anh!”

Cầm mảnh giấy trong tay, tôi thầm cảm ơn số phận đã trao cho tôi một người vợ sẵn sàng sát cánh bên chồng trong mọi niềm vui, nỗi buồn, thất bại và thắng lợi…

24 Oct 2008 www.zedge.net – Free your phone!
 |  Category: Tin học - Công nghệ  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Zedge: Free ringtones, themes, wallpapers, videos and games for your cell phone.

24 Oct 2008 www.hackaday.com – Hack a Day
 |  Category: Tin học - Công nghệ  |  Tags:  | Leave a Comment

“hack a day serves up fresh hacks each day, every day from around the web and a special how-to hack each week.”

Cellphones hacks, digital cameras hacks, handhelds hacks, PCs hacks…

24 Oct 2008 Chơi khăm
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Trên đường đi dự hội thảo, 3 nhân viên hãng Red và 3 nhân viên hãng Blue cùng lên một chuyến tàu. Trong khi các nhân viên hãng Red mua 3 vé thì các nhân viên hãng Blue chỉ góp tiền mua chung một vé.

Thấy lạ, nhân viên hãng Red hỏi: “3 người mà chỉ có một vé thì làm sao đi tàu được?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”

Rồi tất cả bọn họ lên tàu. Các nhân viên hãng Red đàng hoàng ngồi vào ghế, còn các nhân viên hãng Blue thì lại chen chúc vào trong một buồng vệ sinh và đóng kín cửa lại. Sau khi tàu khởi hành ít phút, người soát vé bắt đầu đi kiểm tra vé của hành khách. Đến khu vực nhà vệ sinh, ông ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu cho xem vé!”. Cánh cửa hé mở và một bàn tay cầm vé chìa ra. Người soát vé cầm lấy rồi đi tiếp.

Thấy vậy, các nhân viên hãng Red đều gật gù cho rằng đó là một mánh hay và quyết định bắt chước trên chuyến tàu về. Tuy nhiên, lần này các nhân viên hãng Blue lại không thèm mua vé. Nhân viên hãng Red bối rối hỏi: “Không có vé mà đòi đi tàu ư?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”

Khi lên tàu, 3 nhân viên hãng Red trốn vào một buồng vệ sinh; 3 nhân viên hãng Blue cũng chui vào buồng vệ sinh bên cạnh. Tàu bắt đầu khởi hành. Ít phút sau, một nhân viên hãng Blue mở cửa bước ra và tiến về phía buồng vệ sinh nơi 3 nhân viên hãng Red đang trốn. Anh ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu hành khách cho xem vé!”

Cánh cửa hé mở và một bàn tay chìa vé ra. Anh chàng láu cá cầm ngay lấy và quay vào buồng vệ sinh của mình. Một lúc sau, người soát vé đến buồng vệ sinh có 3 nhân viên hãng Red: “Yêu cầu cho xem vé”.

(Nguồn: vOz)