Archive for October 15th, 2008
Trên xe buýt chật cứng. Hai người đàn ông một già một trẻ ngồi cạnh nhau. Một cô gái xinh đẹp lên xe. Anh trẻ lên tiếng:
- Thưa cô, tôi rất sung sướng nhường chỗ cho cô, nhưng cô thấy đấy ô tô chật đến nỗi tôi không đứng lên được, cô ngồi vào lòng tôi vậy.
Cô gái vừa ngồi xuống đã lập tức đứng lên.
-Tôi cảm thấy anh nghiện thuốc nặng .Trong túi anh có cái tẩu.Tôi sợ làm nó gẫy mất.
Ông già vội vàng nói:
-Ồ thưa cô,ngồi vào lòng tôi đi. Tôi bỏ thuốc đã 10 năm rồ!
Sau đây là lời kể của nhà triệu phú: Hồi còn ở đại học, vì là con nhà nghèo, mỗi tháng được cha mẹ cho khoản tiền nhỏ mua đồ ăn nên tôi chi tiêu dè sẻn hết sức. Một lần nọ hết sạch cả tiền tiêu, tôi lần túi mãi chỉ tìm được một đồng 10 xu. Tôi nhớ bữa đó là ngày chủ nhật. Quá tuyệt vọng, tôi quyết định dùng đồng 10 xu cuối cùng này ra trạm điện thoại gọi về cầu cứu mẹ tôi đang sống một nơi cách xa hơn 1.000 cây số.
Bằng một giọng run rẩy, lúc nghe được lúc mất, mẹ tôi nói bà đành khoanh tay vì cha tôi vừa mất việc, ba đứa em tôi đứa đang bệnh, hai đứa kia sắp đến kỳ nộp tiền học. Tay tôi bóp chặt chiếc ống nghe đang phát ra những tiếng kêu tít tít trêu ngươi. Trời ơi, không lẽ tôi phải bỏ học. Tôi đã cố gắng học ngày học đêm trong mấy năm và sắp nhận bằng tốt nghiệp. Trong cơn tức giận, tôi đã không kìm được mình, dập ống nghe điện thoại thật mạnh lên ống treo. Bất chợt, một đồng 10 xu ra khỏi lỗ trả lại tiền của máy, rồi một đồng xu khác và lại một đồng nữa… Tôi há hốc mồm nhìn những đồng xu lần lượt rớt xuống đất thành một đống nhỏ.
Các bạn biết đấy, sắp chết đói mà gặp tiền thì… Tôi vơ vội đống xu kẽm nhồi chật hai túi quần và một túi áo. Tôi đã định bước đi, bỗng dưng một cái gì đó mà ban đầu tôi không hình dung nổi buộc tôi đứng lại. Tôi móc túi lấy vài đồng xu nhét trở lại, nhưng máy không chịu nhận. Tôi gọi điện cho tổng đài, người ta bảo với tôi là họ có quá ít người mà trạm điện thoại lại ở quá xa, số tiền quá ít (7,2 đô la cả thảy). Tôi đứng chờ tới khi trời tối hẳn cũng chẳng thấy ai tới.
Món tiền nhỏ rơi ra từ máy điện thoại đã giúp tôi sống thêm hai tuần cho tới khi mẹ tôi gửi tiền lên. Mỗi lần tiêu đi một xu, lòng tôi lại nặng thêm. Đó là một món nợ danh dự, tôi tự hứa với lòng mình như vậy. Một lần vào tiệm mua bánh mì, khi chìa những đồng xu trong số 7,2 đôla ra trả, tôi buộc miệng kể cho ông chủ nghe lai lịch của những đồng xu. Nghe xong, ông ta nhìn tôi một lúc và hỏi tôi có chịu làm việc ở chỗ ông 3 tiếng vào buổi tối hay không. Tôi đồng ý.
Mấy tháng trôi qua. Sau khi nhận bằng tốt nghiệp, tôi mang 7,2 đôla tới công ty điện thoại. Người ta đưa tôi vào gặp ông giám đốc, sau khi nghe tôi trình bày, ông giám đốc chăm chú nghe hết câu chuyện và mừng tôi tốt nghiệp. Ông từ chối nhận lại số tiền tôi trả và bảo: “Đây có lẽ là khoản đầu tư có giá trị nhất trong lịch sử của công ty”.






