Archive for ◊ November, 2008 ◊

29 Nov 2008 Chuyện ở viện bảo tàng mỹ thuật
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

Một buổi chiều nọ, đang mải mê chiêm ngưỡng một kiệt tác trong không gian tĩnh lặng của bảo tàng mỹ thuật, tôi bỗng giật mình… Một đôi vợ chồng trẻ đang đứng gần tôi cứ mải nói chuyện không ngừng. Tôi nhìn họ một lát và nhận thấy chỉ có mỗi cô vợ nói.

Nhiều lần sau đó tôi lại chạm trán với cặp vợ chồng kỳ cục này trong một số phòng tranh khác, lần nào tôi cũng thấy cô vợ trẻ nói liên hồi bất tận. “Thật là một phụ nữ lắm lời chưa từng thấy và một anh chồng sợ vợ đến mức… bất thường” - tôi thường ác cảm nghĩ.

Cho đến một hôm nọ, khi đang trả tiền ở quầy bán quà lưu niệm trong một viện bảo tàng, tôi lại thấy đôi vợ chồng nọ đang đứng gần lối ra. Anh chồng thò tay vào túi quần lấy một vật màu trắng, kéo ra thành một cây gậy dài, dò đường vào phòng để đồ đạc của khách tham quan, lấy cái áo choàng cho vợ mình.

“Anh ấy quả là một người đàn ông dũng cảm! - cô nhân viên bảo tàng nói với giọng thán phục - Anh ấy vốn là một kỹ sư dầu khí rất giỏi. Và rồi một tai nạn xảy ra trên giàn khoan… Nghe nói trong thời gian điều trị, anh ấy đã thề rằng sẽ không để cảnh mù lòa cướp đi cuộc sống tươi đẹp của mình. Vì thế giống như trước lúc bị mù, vợ chồng anh ấy luôn có mặt ở bất cứ một cuộc triển lãm tranh nào…”.

- Nhưng anh ta không nhìn thấy được cơ mà? - tôi ngạc nhiên hỏi.

- Không thấy được à! Thưa bà, bà lầm to rồi! Anh ấy thấy được nhiều. Hơn cả tôi và có lẽ là hơn cả rất nhiều người khác nữa đấy chứ!

Cô nhân viên bảo tàng giải thích: “Người vợ mô tả từng bức tranh để anh ấy có thể nhìn thấy nó trong đầu mình!”.

Ngày hôm đó tôi đã học được một bài học quí giá về tính kiên nhẫn, lòng dũng cảm và tình yêu.

MARLINDA CARLILE
29 Nov 2008 Anh tin ở em
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

(Đây là những lời nhắn nhủ đầy yêu thương được một người anh trai gửi tới em của mình)

Khi thế giới quanh em sụp đổ, khi em cảm thấy thất bại ê chề, khi mọi thứ diễn ra không như em mong đợi… Anh muốn em biết rằng….

Anh vẫn tin ở em…

Anh tin em có khả năng xoay chuyển mọi thứ, kể cả những tình huống bất lợi nhất. Anh tin em vẫn luôn là chính mình, dẫu cho em có rơi xuống tận cùng của sự thất bại…

Anh luôn tin khả năng chịu đựng khó khăn của em. Để rồi sau tất cả, em vẫn biết sẻ chia và cảm thông; vẫn luôn tốt bụng và đáng yêu; luôn biết yêu thương và quan tâm đến người khác…

Anh tin ở sự hiểu biết sâu rộng của em, rằng em vẫn nhận ra được những sắc màu của cuộc sống…

Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, với tất cả tấm lòng của mình, anh luôn tin em…

TERRI MCPHERSON
28 Nov 2008 Tango Flamenco
 |  Category: Nhạc  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

27 Nov 2008 The Price of a Dream
 |  Category: English  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment
By Ricky Hunley

I grew up poor - living in the projects with six brothers, three sisters, a varying assortment of foster kids, my father, and a wonderful mother, Scarlette Hunley. We had little money and few worldly goods, but plenty of love and attention. I was happy and energetic. I understood that no matter how poor a person was, they could still afford a dream.

My dream was athletics. By the time I was sixteen, I could crush a baseball, throw a ninety-mile-per-hour fastball and hit anything that moved on the football field. I was also lucky: My high-school coach was Ollie Jarvis, who not only believed in me, but taught me how to believe in myself. He taught me the difference between having a dream and showing conviction. One particular incident with Coach Jarvis changed my life forever.

It was the summer between my junior and senior years, and a friend recommended me for a summer job. This meant a chance for money in my pocket - cash for dates with girls, certainly, money for a new bike and new clothes, and the start of savings for a house for my mother. The prospect of a summer job was enticing, and I wanted to jump at the opportunity.

Then I realized I would have to give up summer baseball to handle the work schedule, and that meant I would have to tell Coach Jarvis I wouldn’t be playing. I was dreading this, spurring myself with the advice my mother preached to us: “If you make your bed, you have to lie in it.”

When I told Coach Jarvis, he was as mad as I expected him to be. “You have your whole life to work,” he said. “Your playing days are limited. You can’t afford to waste them.”

I stood before him with my head hanging, trying to think of the words that would explain to him why my dream of buying my mom a house and having money in my pocket was worth facing his disappointment in me.

“How much are you going to make at this job, son?” he demanded.

“Three twenty-five an hour,” I replied.

“Well,” he asked, “is $3.25 an hour the price of a dream?”

That question, the plainness of it, laid bare for me the difference between wanting something right now and having a goal. I dedicated myself to sports that summer, and within the year I was drafted by the Pittsburgh Pirates to play rookie-league ball, and offered a $20,000 contract. I already had a football scholarship to the University of Arizona, which led me to an education, two consensus selections as All-American linebacker and being chosen seventh overall in the first round of the NFL draft. I signed with the Denver Broncos in 1984 for $1.7 million, and bought my mother the house of my dreams.

27 Nov 2008 Hãy làm điều mà bạn muốn
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về một cô bé sinh ra trong một gia đình rất nghèo ở Backwoods, bang Tennessee. Cô là đứa con thứ 20 trong số 22 đứa, sinh thiếu tháng và rất yếu ớt đến nỗi người ta còn không chắc là cháu bé có sống sót nổi không.

Năm lên bốn, cô bé bị mắc cùng lúc hai chứng bệnh viêm phổi và ban đỏ. Sự kết hợp chết người này đã để lại cho cô gái nhỏ một chân trái tê bại và vô dụng. Cô bé phải mang một cái nẹp bằng sắt ở chân. Nhưng cũng may là cô bé có một người mẹ luôn động viên cô.

Người mẹ này luôn khuyến khích cô con gái nhỏ của mình, một cô bé thông minh và luôn oán hận cái chân cùng với chiếc nẹp, rằng cô có thể làm bất cứ thứ gì mà cô muốn và tất cả những gì cô bé cần là niềm tin, sự bền bỉ, dũng khí và một ý chí không thể khuất phục.

Năm lên chín, cô gái nhỏ được phép bỏ chiếc nẹp đi, và chập chững tập những bước đi đầu tiên. Bác sĩ bảo rằng cô bé sẽ không bao giờ còn đi lại như bình thường được. Trong bốn năm, cô đã luyện được những bước dài và nhịp nhàng, thật là một điều diệu kì trong y học. Sau đó cô bé đã nảy ra một ý định, một ý định lạ thường, rằng cô sẽ trở thành nữ vận động viên điền kinh giỏi nhất thế giới. Chính xác là cô bé muốn gì - Một vận động viên với cái chân như thế ư?

Ở tuổi mười ba, cô bắt đầu tham gia vào các cuộc đua. Cô luôn về chót. Cô gái nhỏ tham gia vào bất kì cuộc đua nào ở trường trung học, và trong tầt cả các cuộc đua ấy cô luôn về chót. Tất cả mọi người khuyên cô nên bỏ cuộc. Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời nọ, cô bé về áp chót. Thế là đã đến những ngày cô bé có thể trở thành nguời thắng cuộc. Kể từ đó trở về sau, Wilma Rudolph luôn về nhất trong tất cả các cuộc đua mà cô tham gia.

Sau đó, Wilma đến đại học bang Tennessee để gặp một huấn luyện viên tên là Ed Temple. Ông huấn luyện viên đã nhìn thấy được ý chí không gì khuất phục được, một niềm tin vững mạnh và tài năng thiên bẩm của cô. Ông đã huấn luyện Welma hết mình để cô có thể thực hiện ước mơ của mình là tham gia vào đại hội Olympic.

Cuối cùng, Welma cũng được tham gia vào đại hôi Olympic, lọt vào vòng chung kết và thi đấu với nhà đương kim vô địch người Đức là Jutta Heine. Chưa ai từng đánh bại Jutta. Nhưng trong cuộc đua cự ly ngắn 100m, Wilma Rudolph đã về nhất. Cô tiếp tục đánh bại Jutta trong nội dung 200m. Giờ đây cô đã đạt được hai huy chương vàng Olympic.

Bước sang chặng đua tiếp sức 400m. Wilma lại đối đầu với Jutta một lần nữa. Hai vận động viên đầu tiên trong đội của Wilma đã thi đấu rất tuyệt vời. Nhưng khi người thứ ba chuyển thanh gỗ cho Wilma, cô đã quá phấn khích đến nỗi đánh rơi nó, và Wilma nhìn thấy Jutta phóng đi trên đường đua. Không ai có thể đuổi kịp tốc độ chóng mặt của cô gái nhanh như chớp đó. Nhưng Wilma đã làm nên điều kì diệu! Wilma Rudolph đã giành được huy chương vàng Olympic thứ ba.

(TuoiTre Online)
27 Nov 2008 Trò trẻ con
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Trong một lớp tiểu học, lớp 5. Một cậu bé ném cho một cô bé mảnh giấy, trong đó ghi: “Sau giờ học, mình gặp nhau ở công viên nhé. Và chúng mình sẽ hôn nhau!”
Cô bé đọc xong, vứt trả lại mảnh giấy, trong đó ghi: “Nếu mà chỉ như thế thì mày xuống mà học lớp 1 nhé!”

27 Nov 2008 Vòng vòng…
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Ông cậu bé gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn chuyến công tác lại nhé!
Cô thư ký lại gọi cho chồng: Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ!
Ông chồng lại gọi cho cô bồ: Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta không bên nhau được em ạ!
Cô bồ lại gọi điện cho cậu học sinh thông báo: Tuần này mình vẫn học như bình thường!
Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: Ông ơi, cô giáo cháu bảo tuần này vẫn phải học nên cháu không đi chơi với ông được rồi!
Ông cậu lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi vẫn tham dự cuộc họp, cô sắp xếp lịch đi công tác nhé!

23 Nov 2008 Brain Training For Dummies (Portable)
 |  Category: Game  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Sharpen your intellect with fun, challenging, brain-building games that can help increase your reaction time and improve your memory. 15 games to strengthen your brain power! Progress through multiple difficulty levels. Test for 6 skill sets: Maths, Language, Spatial, Logic, Reflexes, and Memory.

(Portable cracked full version)

20 Nov 2008 Mảnh gương
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam

Có hai cách để đem lại ánh sáng cho người khác - hoặc là một ngọn nến thắp sáng, hoặc là tấm gương phản chiếu ánh sáng đó - Edith Wharton.

“Thưa thầy Papaderos, em muốn biết ý nghĩa của cuộc sống là gì ạ?”
Câu hỏi của tôi gây nên một tràng cười chế nhạo trong lớp. Dường như đó không phải là một đề tài thích hợp cho một cậu học trò 13 tuổi như tôi.
Thầy Papaderos giơ tay ra hiệu cho cả lớp yên lặng. Sau khi quan sát tôi một hồi lâu với vẻ thăm dò, và đọc được từ trong ánh mắt tôi sự nghiêm túc hoàn toàn đối với câu hỏi của mình, thầy Papaderos quyết định: “Tôi sẽ trả lời câu hỏi của em”.
Đoạn thầy rút ra từ túi quần một chiếc bóp da. Từ trong chiếc bóp da ấy, thầy lấy ra một mảnh gương tròn bé xíu.
Thầy giải thích: “Ngày ấy thầy còn nhỏ, đang thời chiến tranh, gia đình thầy rất nghèo, sống kham khổ tại một ngôi làng hẻo lánh. Một ngày nọ, thầy tìm thấy trên đường những mảnh vỡ của một tấm gương chiếu hậu từ chiếc xe máy của quân Đức đã bị phá hủy ngay tại đó.
Thầy đã cố tìm cho đủ tất cả các mảnh vỡ và dán chúng lại với nhau. Nhưng làm mãi không được, thầy đành chỉ giữ lại mảnh gương to nhất. Rồi thầy mài tròn nó. Đây, chính mảnh gương này. Từ đó, thầy mải mê dùng nó để phản chiếu ánh sáng vào những nơi mặt trời chưa hề soi tới, những lỗ sâu, khe nứt, những góc tối. Cứ thế, đưa ánh sáng đến những nơi khó đến nhất đã trở thành một trò chơi đầy thú vị của thầy. Suốt thời niên thiếu, vào những lúc nhàn rỗi thầy thường lấy mảnh gương ra và tiếp tục trò chơi đầy thách thức. Nhưng khi thực sự trưởng thành, thầy nhận ra nó chẳng đơn thuần là một trò chơi trẻ con mà là cả một ẩn dụ về những gì thầy có thể làm với cuộc đời mình. Thầy dần hiểu ra bản thân thầy không phải là nguồn sáng, nhưng chỉ cần thầy sẵn lòng làm một mảnh gương phản chiếu, thì ánh sáng của chân lý, tri thức và sự hiểu biết sẽ soi rọi đến nhiều chốn tối tăm.
Thầy là một mảnh nhỏ của một chiếc gương ,à hình dạng trọn vẹn của nó ra sao bản thân thầy không hề rõ. Tuy nhiên, với những gì thầy có, thầy có thể phản chiếu ánh sáng vào những nơi tối tăm của thế gian, vào những nơi sâu thẳm của tâm hồn con người và làm thay đổi chút gì trong họ. Có lẽ người khác cũng hiểu và cũng đang làm điều tương tự. Đối với thầy, đó chính là ý nghĩa của cuộc sống và là những gì thầy đang làm”.

20 Nov 2008 Bài giáo án của tình thương
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam

Nghệ thuật SỐNG là luôn thay đổi để thích ứng với môi trường xung quanh - Okakura Kukuzo.

Hôm ấy là một ngày bình thường như mọi ngày, các học sinh đến trường bằng xe buy’t; tiếng các em chào hỏi nói chuyện xôn xao náo nhiệt cả ngôi trường. Tôi nhìn lướt qua tập giáo án của mình một lần nữa và cảm thấy đã sẵn sàng cho một ngày mới. Tôi tin rằng đó sẽ là một ngày tuyệt vời và lớp của tôi sẽ học được thật nhiều điều. Chúng tôi ổn định chỗ ngồi quanh bàn đọc sách và chuẩn bị cho giờ học đọc. Bước đầu tiên tôi soạn trong giáo án là kiểm tra vở bài tập xem các em đã làm xong bài chưa.
Khi tôi đến gần Troy, em cúi thấp đầu xuống và đẩy quyển bài tập còn dang dở ra trước mặt tôi. Vì ngồi phía bên phải, em cố lùi người lại để tránh ánh mắt của tôi. Theo phản xạ, tôi nhìn vào quyển vở và bảo: “Troy, em chưa làm xong bài tập”.
Em ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt van nài tha thiết nhất mà tôi từng thấy nơi một đứa bé và nói: “Tối qua em không thể làm đượ thưa cô, vì mẹ em đang hấp hối”.
Tiếng khóc nức nở tiếp theo sau câu giải thích của em khiến cho cả lớp giật mình. Tôi bỗng thấy mình may mắn biết bao được ngồi bên em trong giây phút ấy. Tôi ôm Troy vào lòng, để đầu em dựa vào ngực tôi. Ai cũng hiểu cậu bé đang rất đau buồn, nỗi buồn lớn đến nỗi tôi sợ rằng trái tim bé nhỏ của em sẽ vỡ ra mất. Tiếng nấc của cậu bé vang lên khắp lớp học và những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn xuống trên gương mặt em. Các học sinh khác mắt rơm rớm ngồi lặng đi bất động. Buổi sáng hôm ấy không khí im lặng thật nặng nề-không có âm thanh nào ngoài tiếng nức nở của Troy. Một học sinh vội đi tìm hộp khăn giấy, trong lúc đó tôi chỉ biết ghì chặt cậu bé vào lòng mình. Nước mắt em thấm ướt áo tôi. Không kìm được xúc động, tôi cũng khóc, nước mắt tôi rơi xuống đầu cậu bé.
Tôi tự hỏi: “Mình phải làm gì đây cho một đứa trẻ sắp mất mẹ?” Và câu trả lời duy nhất đến với tôi vào lúc ấy là: “Hãy yêu thương cậu bé…cho em hiểu rằng em được quan tâm…và hãy khóc cùng em”. Tôi không thể làm gì hơn để giúp em vì đây là một biến cố quá lớn lao đối với một đứa trẻ như Troy. Cố ngăn lại dòng nước mắt của chính mình, tôi nói với cả lớp: “Cô và các em hãy cùng cầu nguyện cho Troy và mẹ của bạn ấy”. Chưa từng có một buổi cầu nguyện nào trang nghiêm và nhiệt thành như thế! Sau một lúc lâu, Troy ngẩng lên nhìn tôi và nói: “Thưa cô, em sẽ không sao đâu”. Cậu bé đã khóc cạn nước mắt và đã trút được phần nào nôic đau trong lòng. Buổi chiều hôm ấy, mẹ Troy qua đời.
Khi tôi đến dự đám tang, Troy chạy ngay ra đón tôi. Dường như em đã chờ tôi từ trước, dường như em đã mong tôi đến. Em ngã vào lòng tôi và ôm tôi một lúc lâu. Sau đó, như lấy lại sức mạnh và lòng can đảm, em dẫn tôi đến bên quan tài. Lúc đó cậu bé có thể nhìn thấy gương mặt của mẹ và đối diện với cái chết dù em chưa thể hiểu được bí ẩn của nó.
Tối hôm ấy trước khi đi ngủ tôi cảm ơn Chúa vì Người đã cho tôi sự sáng suốt để bỏ qua bài giáo án môn đọc và ôm một đứa trẻ đau khổ vào lòng bằng cả trái tim mình.