Archive for November 3rd, 2008

03 Nov 2008 Gửi tiền
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Lo xong chuyện hậu sự cho cha, Thành Cương bèn lựa lời thưa với mẹ, mong bà cùng anh ra thành phố sinh sống. Mẹ anh cứ khăng khăng không chịu. Bà bảo nhà quê thanh tịnh, lên thành phố ồn ào sợ khó quen. Thành Cương lại cho rằng mẹ mình không nỡ bỏ mặc chồng vừa nằm xuống phải lạnh lẽo khói hương. Trước khi lên đường, Thành Cương nói thật: “Lâu nay mẹ không cho con gửi tiền về nhà, nhưng bây giờ mẹ già cả neo đơn, cứ mỗi tháng con xin gửi mẹ 200 đồng gọi là sinh hoạt phí”. Mẹ anh đáp: “Nhà quê tiêu pha không tốn kém, cho mẹ 100 đồng là đủ rồi”.

Quê Thành Cương là một xóm nghèo ở nơi xa xôi biên viễn, anh bưu tá mỗi tháng chỉ đến một đôi lần mà thôi. Dạo này thanh niên trai tráng trong xóm đua nhau lên thành phố làm thuê kiếm sống, ở quê nhà toàn là trẻ nhỏ, cụ già, bà lão ngày ngày mong ngóng tin tức người thân đang lưu lạc phương xa. Vì vậy, hễ thấy anh bưu tá đạp xe về xóm là y như mọi người lại vây kín, hỏi han xem có thư từ bưu kiện gì không, rồi tỏa ra hoan hỉ cùng chia sẻ niềm vui.

Rồi hôm nọ, anh bưu tá vừa đến, mẹ Thành Cương đang ở sau vườn hái rau nghe người hàng xóm kêu toáng lên: “Bà Thành ơi, có giấy báo, những 2.400 đồng cơ, ôi thằng Cương mới hiếu thảo làm sao!”. Tin bà Thành nhận được số tiền lớn như vậy chẳng mấy chốc lan nhanh trong cả xóm, ai cũng tấm tắc khen ngợi, còn bản thân bà sung sướng vô cùng, suốt đêm không sao chợp mắt. Bà ngồi dậy biên mấy chữ cho Thành Cương. Tuy bà không được đến trường, nhưng ông ngoại Thành Cương là thầy giáo tiểu học nên đã dạy con gái cũng có thể đọc được, viết được. Bà hỏi Thành Cương đã dặn mỗi tháng chỉ cần 100 đồng, sao lại gửi nhiều thế? Anh trả lời: nhân viên bưu điện ít khi về tới xóm, sợ mẹ không kịp có tiền tiêu nên gửi luôn một thể. Thành Cương còn giải thích thêm: “Lương con cũng khá, mẹ cứ nhận lấy 200 đồng, tiêu không hết thì để dành phòng khi cần kíp cũng được chứ sao”. Đọc xong thư con, bà Thành nhoẻn miệng cười một mình.

Nhưng vài tháng sau Thành Cương bỗng nhận được thư mẹ, viết rất ngắn, bà dặn con không gửi sinh hoạt phí cả năm vào một lần, sang năm cứ chia ra tháng mà gửi, mỗi tháng một lần. Ngoảnh đi ngoảnh lại năm cũ cũng trôi qua. Thành Cương bận rộn với một vài công trình, nhớ lời mẹ dặn, nhưng sợ lỡ dịp không kịp gửi tiền về để bà tiêu nên anh đành gửi luôn cả thể 2.400 đồng như trước.

Hai mươi ngày sau, Thành Cương nhận được 2.200 đồng của mẹ anh trả lại, đang phân vân không hiểu vì lý do gì thì thư của bà đã tới. Một lần nữa bà căn dặn rõ ràng: “Nếu không gửi theo tháng, dẫu một xu mẹ cũng chẳng cần!”. Mãi đến hôm nay Thành Cương gặp người ở quê lên chơi, hỏi ra mới biết mẹ mình tuy cô đơn nhưng mỗi tháng cũng có một lần cùng bà con vui như Tết, ấy là khi anh bưu tá đạp xe về xóm đem cho họ những giấy báo lĩnh tiền, tuy chẳng nhiều nhặn gì cho cam mà cái xóm nhỏ xa xôi ấy cứ râm rang suốt mấy ngày. Thành Cương nước mắt lưng tròng, anh đã thấu tỏ tâm tư của mẹ, bà muốn mỗi năm thụ hưởng 12 lần vui sướng, bà đâu chỉ mong ngóng nơi đồng tiền con gửi mà là tấm lòng, tấm lòng của những người xa xứ.

(Thái Nguyễn Bạch Liên dịch)

03 Nov 2008 Lại cười…
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Tối kia, một cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên giường. Người chồng rơi vào giấc ngủ nhưng người vợ cảm thấy tình cảm dâng trong lòng và muốn nói chuyện. Bà nói: – Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau. Một cách mệt mỏi, ông vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây, sau đó cố quay lại giấc ngủ. Một lát sau bà nói: – Sau đó anh thường hôn em. Hơi bực dọc, ông vươn người qua, hôn vội một cái trên má và nằm xuống ngủ. Ba mươi giây sau, bà nói: – Sau đó anh thường cắn cổ em. Điên tiết, ông tung chăn và nhảy ra khỏi giường. – Anh đi đâu?- Bà hỏi. Ông quay lại và quát nhặng lên: – Lấy hàm răng!

(Nguồn: vOz)

03 Nov 2008 Cười
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Một cụ già nhát gan ở một mình trong ngôi nhà hai tầng nên đã cho chàng thanh niên thuê lầu trên. Anh chàng này vốn đang yêu đương nên thường ngày về rất khuya.

Sau khi về nhà, hễ ngồi lên giường là anh tuột phăng đôi giày cao cổ ra ném lên sàn nhà “bộp”, “bộp” hai tiếng, khiến ông già giật mình tỉnh giấc, sợ hãi toát mồ hôi, rất lâu không ngủ lại được.

Nhiều ngày trôi qua, không chịu đựng được nữa, ông già phải cảnh cáo anh thanh niên rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ bị đuổi đi. Chàng trai vội vàng xin hứa sau này nhất định sửa chữa.

Tối hôm đó anh chàng vẫn về rất khuya như trước. Sau khi về liền ngồi lên giường, tuột phăng đôi giày và ném xuống sàn nhà “đùng” một tiếng. Bỗng nhớ tới lời cảnh cáo của chủ nhà, anh nhẹ nhàng cởi chiếc giày thứ hai, cẩn thận để lên sàn nhà, bụng nghĩ lần này thì ông già phải vừa ý rồi!

Vừa sáng sớm ngày hôm sau, ông già đứng ở dưới lầu hổn hển la to:

- Mai mau dọn nhà đi nhé cha nội. Tía tôi cũng không chịu được cha nữa rồi.

- Sao thế hả ông? Cháu… cháu…

- Thường ngày cha ném hai chiếc ủng một lúc, ném xong thì tui yên tâm ngủ. Tối hôm qua cha ném một chiếc, làm tui giật mình tỉnh dậy, đợi mãi cha ném nốt chiếc kia làm tui cả đêm không ngủ được gì!

(Nguồn: vOz)

03 Nov 2008 Why Not?
 |  Category: English  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

By Christina Coruth

A CD player headset drowned out the background noise as I worked in the living room at my computer. My fingers rushed over the keys as fast as my mediocre typing skills would allow, and my unblinking eyes stared at the monitor. Working in the living room of a small house that is home to three adults and two young children has forced me to develop a new level in my ability to concentrate. I was busy, very busy with my work. I had achieved that state of concentration that allowed me to block out just about anything, a tornado vacuuming up the room around me, if need be.
Then it happened. A tiny rift opened in my concentration as my eye caught a glimpse of an object flying upward through the air. I pulled my mind back to my work. I didn’t even look to see what the object was, or what became of it as I sealed the rift. No sooner had I resumed my work, than laughter opened another rift in my concentration. Now I was getting annoyed. My seven-year-old grandson, Zach, was sitting across the room on the couch. His smile faded as I gave him my most stern, “Hush, I’m working” look.
Although I couldn’t hear him, I could see that he said, “Sorry, Nana.”
Success – another rift sealed and concentration restored. Sometimes children don’t understand that there is a time for play and a time for work. This time is work time and I must get back to it. Clickedy, clickedy over the keys my fingers raced.
Another object whizzed past my peripheral vision, and the music wafting through my headset was no match for Zach’s hearty laughter. Now I was really annoyed. Zach was too busy to see my sternest “Hush, I’m working” look. I followed his gaze to the ceiling as he launched another object, a hair scrunchy. With a quick slingshot motion, the hair scrunchy was airborne – whiz, bump, stuck to the popcorn ceiling. Some people like popcorn ceilings. To me, they look as if someone forgot to smooth out the Spackle. I never had any use for a bump-filled ceiling. Zach, on the other hand, had found a use for the ceiling, which now was adorned with a half a dozen hair scrunchies.
Red, purple and green circles clung to the ceiling, some flat up against it and some hanging down.
I lightened up my stern look a bit. “That’s very funny but you have to stop now. Scrunchies don’t belong on the ceiling.”
“But why not? It’s fun! I won’t break anything.”
I was about to tell him to go get the broom so that I could remove the scrunchies, when his words sunk into my head and reminded me of a time when I would have said, “why not?”also. When had I gotten so serious and so busy that I couldn’t revel in the joy of a moment? What happened to the woman who would send her young children’s friends into fits of giggles upon meeting them for the first time by asking them what they did for work and if they were married and had any children? What happened to the woman who laughed herself silly when her children and husband got into a snowball fight in the kitchen with cookie dough? When did I become so rigid? When did I forget, “Why not?”
Why not indeed! I looked at Zach and couldn’t help but smile.
“Can you show me how to do that?”
His face lit up as he showed me how to launch a scrunchy. His laughter filled the air and his eyes sparkled. The ceiling never looked so colorful and happy with all those red, green, purple and yellow circles, some laying flat and some hanging down. I have to admit, Zach was better at it than I. Most of his attempts hit their mark. Most of mine ended up on the floor.
The following morning, I sat at the computer, ready to begin my work. I looked at the scrunchies still clinging to the ceiling and smiled. I certainly had enjoyed our time putting them up there. I decided I would take them down later. That is, until the ceiling lost its grip on one, and it fell, bounced off my shoulder, and onto the floor. Zach’s smiling face flashed in my mind’s eye. I smiled again. I felt like that woman of years ago who laughed at the cookie dough fight. I picked up the scrunchy and plopped it into my pocket.
When Zach came home from school that day, I was ready. He had given me a precious gift, now it was time to show him that I appreciated it.
“Zach, I’ve been waiting all day for you. Look what I found on the floor. It’s no wonder I can’t find these scrunchies when I need them. Please put this away.” I handed him the scrunchy and he headed toward the door.
“Zach,” I called out to him, “where are you going?”
He turned to me, “I’m going to put the scrunchy away, Nana.”
“Please put it where I can find it.” I shifted my gaze from his sweet little face to the ceiling. A broad smile spread across his face as he realized what I was asking him to do. Whizzzzzz, bump – up it went. It was perfect!
If you come to my house, beware of falling scrunchies. You may wonder why I keep my scrunchies on the ceiling. Zach knows the answer to that question, and now, so do I – “Why not?”

03 Nov 2008 Wedding Dash® 2: Rings Around the World
 |  Category: Game  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Here comes the bride … again! Quinn’s back for an all-new, whirlwind adventure featuring everyone’s favorite waitress Flo and wedding photographer Joe Wright. Help Quinn become the world’s top wedding planner in this fast-paced sequel to the hit game Wedding Dash. Visit beautiful, exotic locations while managing new guests, fulfilling bride and groom requests, and tackling comedic disasters. Do you have what it takes to help Quinn win the honor of planning the most exclusive wedding of the year? Featuring two game modes, 50 challenging levels, and five all-new settings, Wedding Dash 2: Rings Around the World is full of lavish fun!

License Name: Jim Gardina
License Code: QWCMV-B77LK-MCJBN

03 Nov 2008 Chùm ảnh về Hà Nội ngập nước những ngày cuối tháng 10/2008, đầu tháng 11/2008
 |  Category: Đời sống  |  Tags: , , , , , ,  | Leave a Comment

Ảnh do BobbyKhanh@vOz chụp, nguồn từ vOz.

Thuyền trưởng và đồng bọn

Nản thế

Hồ của tôi đâu?

Đường của tôi đâu?

New Vehicle

New Vehicle 2

Phong cách lội nước

Cào cào cũng sặc nước nhé =)

(Tiêu đề/lời bình ảnh của BobbyKhanh)