Archive for ◊ November, 2008 ◊

17 Nov 2008 Sợi dây xích
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Có lẽ bạn đã nhìn thấy một con voi thật to lớn trong rạp bạt bị xích vào chiếc cọc gỗ nhỏ xíu. Sinh vật to lớn ấy có thể nâng hàng trăm ký chỉ bằng chiếc vòi của mình, nhưng tại sao nó lại cam chịu bị xích như thế?

Khi con voi đó còn nhỏ chưa có đủ sức mạnh, nó đã bị trói vào chiếc cọc thép bằng sợi dây xích thật to. Vì thế dù có ra sức cỡ nào nó cũng không thể phá đứt dây xích mà thoát đi. Sau một thời gian nó chấp nhận bỏ cuộc. Và sau này, dù đã lớn mạnh nó cũng không bao giờ nghĩ đến việc phá xích thoát đi. Câu nói “Mình không thể! Mình không thể làm được…” đã hằn sâu vào tâm trí nó mãi mãi.

Hàng triệu người trong chúng ta cũng có hành vi như chú voi kia trong rạp xiếc. Họ đã bị hạn chế, bị ràng buộc và cứ tự nhủ rằng “Mình chẳng bao giờ làm được vậy đâu”. Rất nhiều lần họ bỏ cuộc vì câu nói ấy. Có thể họ cũng có mơ ước nhưng chính “vết hằn” kia đã níu kéo họ lại.

17 Nov 2008 Double Angels
 |  Category: English  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment
By David Scott, sixteen

Waking up to the sound of my alarm, I smiled at the joy of only having to wait one more day. I got out of bed and threw some clothes on. Digging around the kitchen for some breakfast, I settled on a bowl of Cheerios and some leftover pizza from the night before. After watching cartoons, playing some video games and chatting on-line with some friends, it suddenly hit me that I hadn’t bought a present for my mom. It was Christmas Eve, and the stores were going to be closing pretty soon. So I threw some shoes on, grabbed my skateboard and set off to the mall.

I swung open the heavy glass door into the mall only to see an incredible sight. People were running and panicking everywhere, trying to find the perfect gift for their loved ones. It was total madness. I decided to begin trying to make my way through the crowds when a guy in a black coat came up to me and told me with desperation in his voice that he had lost his brown leather wallet. Before I could say a word, he shoved his gray business card into my hand.

“Please call me at the number on the card if you happen to find it,” he said. I looked at him, shrugged my shoulders and replied, “Yeah, no problem. I’ll do that.”

He turned to stop another person, and I continued to make my way through the unending stream of shoppers to look for a gift for my mom. I searched everywhere, up and down the mall in every store, with no luck. Finally, toward the very end of the mall, I spotted a small antique and glass-art store. It looked like it might have some interesting stuff – not the same as I’d seen in every other store. I figured I had nothing to lose so I went in.

Papers and boxes had been thrown everywhere from all the greedy Christmas shoppers digging around for the perfect gifts. It was pretty bad. It looked like a dirty bedroom with smelly clothes scattered around in it. As I tried to make my way through the pile of stuff, I tripped over a box in the aisle and fell flat on my face. I was so frustrated and worn out from shopping that I stood up, screamed and kicked the box. It flew through the air and hit a big, high-priced clay statue, almost knocking it over. My anger had gotten the best of me, but luckily no harm was done.

As I picked up the box to put it back on the shelf, I noticed a flat, green box hidden under some wrapping paper. I opened it up to find an amazing glass plate with a Nativity scene on it. There it was, the perfect gift, just lying in some trash waiting for me to find it. It felt like one of those moments when you hear angels singing hallelujah and beams of light stream down right over the place where you’re standing. I smiled broadly, gathered it up and headed for the cash register. As the cashier was ringing up my purchase, I reached into my pocket to get my money. But my pocket was empty! I began to scramble around searching every pocket when I realized I had left my wallet at home. This was my last chance to get my mom a gift since the mall would be closing in ten minutes and it was Christmas Eve. It would take me twenty minutes to skate home and back. That’s when I started to panic. Now what do I do? I silently asked myself.

So I did the only thing I could think of at that moment: I ran outside the store and started to beg people for money. Some looked at me like I was crazy; others just ignored me. Finally, giving up, I slumped down on a cold bench feeling totally defeated. I really had no idea what to do next. With my head hanging down, I noticed that one of my shoes was untied. Great, I thought. All I’d need now is to trip over my shoelace and break my neck. That’d be the perfect ending to this useless trip.

I reached down to tie my shoe when I spotted a brown wallet lying next to the front leg of the bench. I wondered if it could be the wallet that the man in the black coat had lost. I opened it and read the name on the driver’s license inside. Yep. It was his. Then my mouth dropped in awe when I discovered three hundred dollars inside.

I never even questioned what I should do. I knew that I had to do the right thing, so I found a nearby pay phone and made a collect call to the number on the gray business card. The man answered and said that he was still in the mall. He sounded really happy and relieved. He asked me if I would meet him at the shoe store, which happened to be right next to the antique and glass store. When I got there, the man was so excited that he thanked me over and over while he checked to see if his money and credit cards were still there.

I turned to drag myself out of the mall and back home when I felt the man grab my shoulder. Turning to face him, I let him know that I hadn’t taken anything. “I can see that,” he replied. “I don’t think I’ve ever met a kid like you who would return all that money when he could have taken it without anybody knowing.” Then he opened up the wallet and handed me four twenty-dollar bills, thanking me again.

In great excitement, I leaped into the air and shouted, “Yes!” I thanked him this time and told him I had to hurry and go get my mom a present before the mall closed. I made it to the store just as they were getting ready to lock up. The lady was really nice about it and let me in.

I bought the glass plate and started skating home, grateful that everything had worked out. I found myself whistling Christmas carols as I replayed the evening over in my head. Suddenly, it hit me. I realized that I had been sort of a Christmas angel for the man who had lost his wallet, and that he had been the same for me when I’d forgotten mine. Double angels! I thought. It was another one of those moments when choirs of angels begin to sing and beams of light shine down on you. I knew that I’d never forget this Christmas Eve for as long as I lived.

The next morning, my mom opened my “miracle present.” The look on her face assured me that she really loved it. Then I told her all about what happened when I was trying to get her gift. The story made the plate even more special to her.

Still, to this day, she keeps that green glass plate on our main shelf as a centerpiece. It reminds her of me, of course, but it continues to remind me that amazing things can happen when you least expect them. Especially during that magical time called Christmas.

12 Nov 2008 Cha vẫn sẽ luôn bên con
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Đây là một câu chuyện cảm động từ một trận động đất lớn tại Mỹ năm 1989. Cơn chấn động chết người này đã làm nhiều người tử vong chỉ trong chưa đầy bốn phút.

Trong cơn hỗn loạn của trận động đất, có một người cha đang chạy xe đến trường để đón con trai mình. Khi ông tới nơi thì ngôi trường đã tan thành bình địa.

Đứng quan sát những gì còn sót lại của ngôi trường, người cha nhớ lại lời hứa với con trai: “Dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha vẫn sẽ luôn bên con”. Nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt ông. Cảnh vật sao trông vô vọng quá, nhưng ông không thể thất hứa với con được. Nhớ phòng học của con trai nằm ở cuối góc bên phải của ngôi trường, ông vội chạy tới và bắt đầu đào bới đống đổ nát.

Khi ông đang đào, những người cha người mẹ đau khổ khác cũng vừa chạy đến kêu gào thảm thiết: “Trời ơi con trai tôi!”, “Ôi con gái của tôi!”. Họ vừa cố kéo người cha ra khỏi đống đổ nát vừa nói: “Đã quá trễ rồi!”, “Chúng chết cả rồi!”, “Ông không thể làm gì được nữa đâu!”, “Về nhà đi!”. Ngay đến viên cảnh sát và người lính cứu hỏa cũng khuyên ông tốt hơn hết là nên về nhà. Ông nói với những người đã ngăn cản mình: “Mọi người có tính giúp tôi không?”. Họ không trả lời ông và ông lại tiếp tục đào bới, quăng từng viên gạch ra ngoài để cứu con trai mình.

Người đàn ông này cứ đào bới như thế suốt tám tiếng đồng hồ, rồi 12 tiếng, rồi 24 tiếng và rồi đến 36 tiếng. Cuối cùng, ở tiếng thứ 38, khi ông đẩy được viên đá lớn nhất ra ngoài, ông nghe giọng nói của con trai. Ông thét gọi tên con “Armand!” và có tiếng trả lời ông: “Có phải cha không? Con đây nè cha!”.

Rồi cậu bé nói thêm: “Con bảo mấy bạn đừng lo lắng. Con nói với tụi nó nếu cha còn sống, nhất định cha sẽ tới cứu con và khi cha cứu con, tụi nó cũng sẽ được cứu. Cha đã từng hứa với con “dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha sẽ vẫn luôn bên con!” và cha đã ở đây. Cha đã giữ lời!”.

12 Nov 2008 Sĩ diện
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Một người ăn mặc bảnh bao đứng cạnh miệng cống và quăng tờ 100 USD xuống. Người qua đường thấy vậy bèn hỏi: “Ông làm gì mà lạ thế?”

- Tôi đánh rơi một đồng xu xuống cống.
- Nhưng sao ông lại ném tiền xuống nữa?
- Tôi không muốn người ta nghĩ rằng tôi sắp chui xuống cống chỉ vì một đồng xu nhỏ.

12 Nov 2008 Chiếc giầy đánh rơi của Gandhi
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Có lần trong lúc vội bước lên xe lửa, Mahatma Gandhi đã đánh rơi một chiếc giầy xuống đường ray và không thể nào lấy lên được vì xe lửa đã lăn bánh.

Ông bèn cởi ngay chiếc giầy còn lại và ném ra xa xuống đường ray, gần chỗ chiếc giầy đã rớt, trước sự ngạc nhiên của những người trên xe. Một hành khách không nén được thắc mắc đã lên tiếng hỏi ông tại sao lại làm như vậy. Gandhi mỉm cười và đáp: “Khi một người nghèo nào đó tìm thấy chiếc giầy thứ nhất trên đường ray thì họ cũng sẽ tìm thấy chiếc thứ hai, và như vậy họ sẽ có đủ cả đôi để mang”.

08 Nov 2008 A Hug for Your Thoughts
 |  Category: English  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment
By Brenda Nixon

“Mom, you’re always on the computer!” Laura grumbled.

“No, I’m not,” I defended.

“Every day I come home from school you’re working on the computer.”

“Well, at least I’m here for you!”

My daughter, Laura, at twelve years old, was right. Day after day, in my home office, I would stare into space as my hands typed out the thoughts of a presentation or of research completed for an article. It seemed that my work as a writer and speaker cemented my fingers to the keyboard and my mind to valuable ideas. What Laura did not realize was that during her day away, I’d also be doing a load of laundry, answering incoming phone calls, cleaning up dirty dishes, crunching an editor’s deadline, sorting the family mail, networking and marketing my speaking service. It was only around three in the afternoon that I’d finally collapse at my desk for a few precious moments of deep thought. Then she’d come in from school.

I prided myself on being available to my children. After all, I am a speaker on child behavior and parenting. But Laura’s observation stung my conscience. Her perception of me must have been of a mom who was available but unapproachable. Hardly the image I wanted to project. My relationship with my children is more important than any other career.

“Laura,” I called, “come here a minute.”

Out of her bedroom, Laura strolled down the hall to my doorway. I had decided to have her alert me when I was obsessed with work. I wanted her to have the power to let me know when she thought I was being aloof.

“So you think I’m preoccupied?” I asked.

“Most of the time,” came her honest reply.

After I explained my full schedule and the fact that I chose to office from home to be accessible to her and her sister, I offered Laura this compromise.

“Whenever you feel I’m ignoring you or you need my attention, I want you to hug me,” I said. “Just come up and give me a little hug, and that’ll be our signal that you need me.”

Years later we still have that unspoken sign. I’ve become much more sensitive to my daughters’ comings and goings. And on the days I’m not, Laura gives me a little squeeze to remind me of the real reason I work from home.

08 Nov 2008 Sự khác biệt
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Sau khi tốt nghiệp ra trường, Chuan và Jing cùng làm chung trong một công ty và cả hai đều làm việc rất siêng năng.

Sau nhiều năm làm việc, Jing được đề cử làm điều hành kinh doanh trong khi Chuan vẫn làm đại diện kinh doanh. Một ngày kia, Chuan đã đệ đơn xin từ chức và tham phiền rằng sếp không coi trọng những nhân viên làm việc chăm chỉ mà chỉ đề cử người biết nịnh bợ.

Biết rằng Chuan đã làm việc rất chăm chỉ trong nhiều năm, nhưng để giúp Chuan nhận ra sự khác biệt giữa anh ta và Jing, ông chủ đã yêu cầu Chuan đi ra chợ tìm xem có người bán dưa hấu hay không. Chuan quay trở về và trả lời có. Ông chủ lại hỏi bao nhiêu tiền một ký dưa? Chuan quay trở lại chợ để hỏi và về trả lời cho ông chủ là 12 đồng một ký dưa.

Ông chủ nói với Chuan rằng: “Khi tôi hỏi Jing cùng một câu hỏi, Jing đi và về trả lời: Ở chợ chỉ có một người bán dưa với giá 12 đồng một ký, 100 đồng cho mười ký. Trên bàn có 58 quả dưa, mỗi quả nặng 15kg được mua từ miền Nam cách đây hai ngày. Tất cả đều tươi, đỏ ruột và rất ngon”.

Nghe xong Chuan cảm thấy rất thấm thía và nhận ra được sự khác biệt giữa anh và Jing. Anh quyết định không nghỉ việc nữa và tiếp tục ở lại để được học hỏi từ Jing.

Các bạn ạ, một người thành công hơn khi họ có óc quan sát hơn, suy nghĩ sâu sắc hơn và hiểu sự việc cặn kẽ hơn. Cùng một sự việc, người thành công hơn sẽ thấy được tương lai mấy năm sau, trong khi bạn chỉ có thể thấy được ngày mai. Sự khác biệt của một năm và một ngày là 365 lần đấy bạn ạ.

08 Nov 2008 Bài Tango Cho Em
 |  Category: Nhạc  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Bài Tango Cho Em
Sáng tác: Lam Phương
Ca sĩ: Ái Vân, Elvis Phương

Từ ngày có em về,
nhà mình toàn ánh trăng thề.
Giòng nhạc tình đang tắt lâu,
tuôn trào ngọt ngào như giòng suối.

Anh yêu phút ban đầu,
đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu.
Trong mắt em buồn về mau,
em ơi có khi nào lần gặp đây cho mai sau.

Tiếng đàn hòa êm ái,
nhịp bước em thêm lả lơi.
Cung điệu buồn chơi vơi,
đôi tâm hồn riêng thế giới.

Mình dìu sát đi em
để nghe làn hơi cháy
trong tim nồng nàn.
Tiếc thương chi trời rộng thênh thang,
Vương vấn để rồi một đời cưu mang.

(lần 1)
Giờ mình có nhau rồi,
đời đẹp vì tiếng em cười.
Vượt ngàn trùng qua bể khơi,
dắt dìu cùng về căn nhà mới.

Ta xây vách chung tình,
nhiều chông gai có tay mình.
Xin cảm ơn đời còn nhau,
xin ghi phút ban đầu bằng bài TANGO cho em.

(lần 2)
Giờ mình có nhau rồi,
đời đẹp vì tiếng em cười
Vượt ngàn trùng qua bể khơi,
dắt dìu cùng về căn nhà mới.

Ta xây vách chung tình,
nhiều chông gai có tay mình.
Xin cảm ơn đời còn nhau,
xin ghi phút ban đầu bằng bài TANGO cho em

04 Nov 2008 Bên ngoài cửa sổ
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Đôi mắt cô gái vừa được tiểu phẫu, bên ngoài cuốn lớp băng dày không nhìn thấy gì cả. Cô nôn nóng và thường cáu kỉnh trong phòng bệnh, về sau thì suốt ngày nằm trên giường, đầu hướng ra cửa sổ, bố mẹ đến thăm cô cũng chẳng nói năng gì.

Một hôm, có một bệnh nhân mới đến nằm viện cùng phòng với cô. “Bạn có phải tên Hoan không? Tôi là Tiểu Đình, bạn đang nghĩ gì thế?”.

Mãi rồi cô gái mới chịu mở miệng: “Không biết bên ngoài cửa sổ có những gì?”.

Tiếng của cậu bé phấn chấn hẳn lên: “Mình nói cho Hoan biết nhé, bây giờ là thời điểm đẹp nhất trong một năm, mình trông thấy ngoài cửa sổ cây cối cao to, xanh tươi xum xuê, lá cây bóng như chảy dầu vậy, đủ thứ hoa mọc trong bồn, gió đang thôi nhẹ. Hoan ngửi xem nào, có phải trong không khí đang phảng phất mùi thơm của hoa không?”.

Mũi cô gái phập phồng. Quả là mùi hoa thơm đang phảng phất. “Mình còn thấy một chú chó con trắng như tuyết đang chạy lon ton trên thảm cỏ. Ôi trời, nó ngã rồi kìa, nhưng nó lại nhanh nhẹn đứng dậy ngay. Trên cây có hai chú chim sẻ đang mổ nhau, ác liệt quá, suýt nữa ngã từ trên cây xuống”.

Cô gái nghe say sưa, thỉnh thoảng lại sờ lớp băng trên mặt, thất vọng nói: “Tôi mà nhìn thấy được thì hay biết chừng nào”.

“Bác sĩ nói là chẳng mấy ngày nữa sẽ tháo băng, đến lúc đó bạn có thể nhìn thấy rồi, thời gian này bạn cứ việc coi đôi mắt mình là mắt bạn đi”.

Từ đó, ngày nào cậu bé cũng kể cho cô gái nghe những gì xảy ra ngoài cửa sổ. Càng nghe, cô gái càng cảm thấy tâm trạng mình nhẹ nhõm và cũng trở nên cởi mở hơn. Cô tích cực phối hợp với bác sĩ điều trị, bởi cô mong có thể nhanh chóng nhìn thấy thế giới tốt đẹp như Tiểu Đình thuật lại.

Thế rồi cũng đến ngày tháo băng, cô gái từ từ mở to đôi mắt, thấy nụ cười tươi tắn trên mặt cha mẹ. Đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cô hết sức sửng sốt khi ngoài cửa sổ phòng bệnh là một bức tường lớn chắn hết cây cối, thảm cỏ, chú chó con…

Cô quay lại thấy Tiểu Đình đang nằm trên giường, chân bị bó thạch cao treo cao.

Cậu bé ngượng nghịu: “Mình chẳng có cách nào ra ngắm cảnh bên ngoài, cho nên mình chỉ có thể kể cho bạn nghe một thế giới trong tưởng tượng của mình. Thế nhưng mình quả là cảm thấy thế giới tươi đẹp như thế đấy, phải vậy không!”.

Cô gái cầm tay cậu bé và nói: “Từ hôm nay mình sẽ là đôi mắt của bạn, mình sẽ kể cho bạn nghe thế giới tươi đẹp bên ngoài”.

(Nguồn: Tuổi Trẻ)

04 Nov 2008 Mother’s Hands
 |  Category: English  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

By Louisa Godissart McQuillen

Night after night, she came to tuck me in, even long after my childhood years. Following her longstanding custom, she’d lean down and push my long hair out of the way, then kiss my forehead.
I don’t remember when it first started annoying me – her hands pushing my hair that way. But it did annoy me, for they felt work-worn and rough against my young skin. Finally, one night, I lashed out at her: “Don’t do that anymore – your hands are too rough!” She didn’t say anything in reply. But never again did my mother close out my day with that familiar expression of her love. Lying awake long afterward, my words haunted me. But pride stifled my conscience, and I didn’t tell her I was sorry.
Time after time, with the passing years, my thoughts returned to that night. By then I missed my mother’s hands, missed her goodnight kiss upon my forehead. Sometimes the incident seemed very close, sometimes far away. But always it lurked, hauntingly, in the back of my mind.
Well, the years have passed, and I’m not a little girl anymore. Mom is in her mid-seventies, and those hands I once thought to be so rough are still doing things for me and my family. She’s been our doctor, reaching into a medicine cabinet for the remedy to calm a young girl’s stomach or soothe a boy’s scraped knee. She cooks the best fried chicken in the world… gets stains out of blue jeans like I never could… and still insists on dishing out ice cream at any hour of the day or night.
Through the years, my mother’s hands have put in countless hours of toil, and most of hers were before perma-pressed fabrics and automatic washers!
Now, my own children are grown and gone. Mom no longer has Dad, and on special occasions, I find myself drawn next door to spend the night with her. So it was that late one Thanksgiving Eve, as I drifted into sleep in the bedroom of my youth, a familiar hand hesitantly stole across my face to brush the hair from my forehead. Then a kiss, ever so gently, touched my brow.
In my memory, for the thousandth time, I recalled the night my surly young voice complained: “Don’t do that anymore – your hands are too rough!” I reacted involuntarily. Catching Mom’s hand in mine, I blurted out how sorry I was for that night. I thought she’d remember, as I did. But Mom didn’t know what I was talking about. She had forgotten – and forgiven – long ago.
That night, I fell asleep with a new appreciation for my gentle mother and her caring hands. And the guilt I had carried around for so long was nowhere to be found.