Archive for ◊ December, 2008 ◊

31 Dec 2008 Câu chuyện về bát mì
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

phần 2:

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”.

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

phần 3:

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

kết:

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: “Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt”. Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

31 Dec 2008 Celebrating a Life
 |  Category: English  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

It was almost New Year’s Eve 2000, and the nation was getting ready to celebrate the dawn of a new decade. My husband, Don, and I could care less.

In July of 1999, my husband and I lost our beloved twenty-eight-year-old son when he fell asleep at the wheel. He was our accomplished classical guitarist with a masters in music. He was our handsome, blond-haired treasure that could never be replaced. He was a young man with a fabulous sense of humor, a cherished brother to his siblings, and his bright future was cut way too short.

We never were much for New Year’s Eve celebrations. Oh, we’d gotten together with friends and raised a glass or two over the years on various New Year’s Eves. But the holidays in 1999 and 2000 were some of the toughest days of our entire lives. When you are in early grief, you constantly replay the circumstances surrounding the death of your loved one. It must be nature’s way of making it “sink in” and become real for you, so that you learn to live with this in your life. We certainly were changed forever. We felt far from festive as Christmas faded and New Year’s Eve rolled around.

My husband and I grieved separately in the early years, trying to spare each other, or minimize the pain each of us was experiencing by not sharing it with each other. It took some time before we could come together and share our tears. I remember going to bed around 8 P.M. so that I would not be reminded of happy people lifting their glasses to toast a new year and a new decade. A new year without my son? A future without him in it? It was too unbearable for me to even comprehend or consider.

Each subsequent New Year’s Eve got a little easier, but it was still the policy for me to avoid the group celebrations, the television coverage, and the festivities of New Year’s Eves. Who would want to be around me when my mind was fixed on my terrible loss? How could I celebrate living in a world without my son for yet another year?

At some point in time, it happens. You make the switch. For me it was five years after his death. New Year’s Eve was approaching. Christmas had been a celebration with family that I truly enjoyed. It was the year that I decorated a small tree with his pictures as a memorial, and it felt right. I hung his stocking that I made him as a child and smiled at the memories it brought me.

I had witnessed an episode of Dr. Phil on television where a mother who lost a daughter just could not get over her grief, and it had been TEN years. She was so, so sad and very much STUCK in her grief. I remember Dr. Phil saying to her in so many words, “You had eighteen wonderful years with your daughter, and the only thing that you are dwelling on now is her death. You need to celebrate the wonderful time you had together.” The mother looked up at him and said, “I never thought of it that way.”

I knew that I was also learning to be thankful for the years I had with my child, the blessing of his twenty-eight years. What if I’d never been blessed with knowing him at all? I realized that I could have lost him as a baby, a toddler, a young child, a teenager… but I was blessed with twenty-eight years!

That year, in 2004, my husband and I resolved to celebrate our New Year’s Eve together, remembering and celebrating our Donnie, not mourning him. We looked at photographs and talked about the wonderful times with him.

My husband never made it until midnight, but I did. I stayed awake to welcome 2005, knowing it would be an even better year, because I was learning to go forward with my life. I would always have the sorrow in my life, but it was no longer overwhelming. I could make it my resolution to take forward with me the wonderful memories of my son, the ones that make me smile and subsequently help to soften the pain a little more each year. I raised my glass of wine to God at midnight saying, “Thank you for my wonderful son who blessed my life in so many ways!”

(Chicken Soup for the Soul)

27 Dec 2008 Italian Tango
 |  Category: Nhạc  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

26 Dec 2008 When All Hope Is Lost
 |  Category: English  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

By Janet Lynn Mitchell

“Don’t you know? There will never be a cure!” my teenage daughter screamed from the backseat of the car.

I steadied my hands on the steering wheel while Jenna continued to rant and rave. I tried to swallow the lump in my throat. Not finding a single word that could or would change the situation, I remained quiet and tears stung my eyes. God, you’ve got to help the scientists find a cure soon. My daughter is losing all hope.

“It’s just too hard! I’m tired of feeling sick! I’m tired of being tired! I’m sick and tired of being sick and tired!” Jenna sobbed from behind. “Mom, I just don’t think I can do it anymore…” she said as her voiced faded off into silence.

Jenna’s words cut deep, for I knew that without hope, her heart would break. Wishing that this conversation wasn’t occurring on a freeway, I fought traffic and slowly made my way to the off-ramp, checking my rearview mirror only to see the penetrating look in Jenna’s eyes as she stared back at me. The unnerving silence was only interrupted by the sound of my turn signal.

It had been twelve years since Jenna truly “felt good.” And for twelve years she had lived courageously, fighting her chronic disease. I understood her feelings of defeat. I too was tired of daily watching my daughter tend to her catheter site, injecting herself with the proper medications, and experiencing the unpredictable side effects. I, too, wanted to join her in screaming, “I’m sick and tired of you being sick and tired!”

Watching her in such emotional and physical pain made me ache all over. If only I could take her illness upon me, I’d give her my health and bear her infirmity. But I felt helpless not knowing how to console her.

I pulled into the first parking lot I could find. I parked the car, stepped out and then crawled into the backseat where Jenna lay motionless. I brushed her hair from her eyes hoping she’d open them and look into mine. She didn’t move. For five minutes or more, I just sat and held her, praying that God would renew her strength and will to live.

What does a mother say to her child who is living a nightmare, praying that she’d someday soon wake up and it would be over? What words could bring comfort when all hope is lost?

Not knowing the answers, I spoke from my heart, hoping to reach Jenna’s. “Jenna, I need you to look at me. I need to know that you really understand what I am about to say.”

She turned her head towards me and opened her eyes. Immediately she began to repeat her words of hopelessness. Gently, I placed my finger against her lips.

“Honey, today you’re tired and you’ve lost all hope. Today, you can rest in my arms and let me hope for you. You can be assured that my hope is endless and so is my love…”

“Mom,” Jenna interrupted me, smiling slightly. “If you can hope for me, I guess I can too.” She draped her arms around me. “Tell me again, Mom, that your hope is forever.”

“It’s forever, baby. My hope is forever.”

21 Dec 2008 Hang đá, ba mẹ và con
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

4 tuổi, tuổi bắt đầu biết ký ức nhớ về những Noel trong đời, ba mẹ chở đi xem hang đá ở nhà thờ. Người đông, đường chật, chiếc xe đạp của ba ngả nghiêng theo dòng người. Ba đứng ngoài nhà thờ canh xe, mẹ bồng con chen vào để được ngắm tượng Chúa hài đồng mỉm cười an lành…
7 tuổi, đi xem hang đá đã thành một truyền thống của gia đình mình, dù nhà mình không theo đạo. Năm nay đến lượt mẹ giữ xe, ba ẵm con, thằng nhóc bé tí và gầy nhom, cố vươn lên ngắm đèn màu lấp lánh…
12 tuổi, đã đủ cao, đủ dạn dĩ để chen lấn đến sát bên hang đá. Mẹ cũng ráng nhích vào cùng con trai chụp một bức hình xinh xắn. Và ba vẫn ở ngoài trông xe… Chưa bao giờ nhà mình có một tấm hình đủ đầy bên hang đá ấy…
17 tuổi, con lớn bộn, nhà mình đi xem hang đá bằng hai xe. Dọc đường, con mải nói chuyện với đứa bạn tình cờ gặp nên lạc mất ba mẹ… Đương nhiên, chẳng còn trẻ con gì để sợ hãi mà khóc. Con quay xe, không xem hang đá nữa, dạo vài vòng thành phố bé nhỏ, nhìn ngắm người xe. Về nhà, mẹ nhẹ nhàng bảo: “Ba mẹ chờ con mãi…”.
20 tuổi, con đi học ở Sài Gòn. Dịp Noel, con ham vui theo bạn bè về tận xứ đạo ở Biên Hòa (Đồng Nai) xem hang đá. Đẹp, lạ, mải ngắm, mải đùa giỡn, con quên mất điện về cho ba mẹ. Để giữa dòng người ken đặc, mẹ điện lên: “Noel vui không con?”. “Dạ vui lắm mẹ, mà ba mẹ có đi thăm hang đá không?”. “Không con à. Ba mẹ già rồi. Mà con vui là ba mẹ vui rồi, nhưng nhớ giữ sức khỏe nghe con!”…
…Có lẽ trong mắt ba mẹ, bao nhiêu năm rồi hang đá cũng vẫn một hình ảnh an lành quen thuộc, còn tình thương ba mẹ dành cho con, theo mùa an lành này chỉ ấm áp hơn mãi…

(LÊ PHAN - Tuổi Trẻ Online)
21 Dec 2008 Love Actually - Yêu Thật Sự
 |  Category: Văn hóa - Nghệ thuật  |  Tags: , , , ,  | One Comment

Được tung ra đúng vào dịp Giáng sinh, “Yêu thực sự” là một chiếc bánh Noel đa dạng dành cho nhiều người với nhiều thị hiếu sở thích khác nhau. Bộ phim được tạo nên từ tám câu chuyện lãng mạn và thú vị, được lồng ghép với nhau, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.

Mối tình của một tân Thủ tướng nước Anh (Hugh Grant) phải lòng một cô gái pha trà tầm thường (Martine McCutcheon), hay tình yêu của một nhà văn đến từ miền Nam nước Pháp xa xôi mong hàn gắn lại mối tình đã tan vỡ nhưng lại rơi vào một mối tình khác bên bờ hồ lãng mạn.

Từ một phụ nữ (Emma Thompson) nghi ngờ chồng mình bỏ trốn đến một cô dâu mới cưới (Keira Knightley) có chút hiểu lầm với bạn thân của chồng mình. Từ một cậu học sinh cố gắng gây ấn tượng với một cô bé nổi tiếng xinh đẹp và kiêu kỳ ở trường tới một ông bố dượng góa vợ (Liam Neeson) cố gắng nối lại quan hệ với con trai. Từ một người quản lý thất tình (Laura Linney) cân nhắc về việc thổ lộ tình cảm với một người cùng làm đến chuyện về ngôi sao hết thời (Bill Nighy) mong muốn có một sự trở lại thành công. Chính tình yêu là nguyên nhân gây ra mọi sự rắc rối vừa đáng yêu vừa đáng ghét trong các câu chuyện này.

Tuy có đến tám câu chuyện được đan chéo với nhau, nhưng cũng không vì thế mà mạch phim bị xáo trộn, dù từng cuộc tình lại mang một màu sắc khác nhau, rất riêng biệt. Bộ phim đã không ngại động chạm đến chính trị với mối tình lãng mạn của Thủ tướng Anh và một phụ nữ quá tầm thường. Trong phim còn có sự xuất hiện của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton do Billy Bob Thornton đảm nhiệm. Trong phim cũng có sự xuất hiện của Mr. Bean - Rowan Atkinson, chàng điệp viên ngớ ngẩn dạo nọ nay chỉ đóng góp vào một vai nhỏ, nhưng mang lại những nụ cười nhẹ nhàng cho khán giả.

Có nhiều ý kiến cho rằng, chúng ta đang sống trong một thế giới đầy lòng hận thù và những thói xấu, nhưng Love Actually lại là minh chứng cho điều ngược lại, trên thế giới này nơi đâu cũng tràn ngập tình yêu.

(Nội dung giới thiệu từ mtvfilm.net)

Xem online tại đây.

Link download bản m-HD (1.5G):

http://rapidshare.com/files/171491942/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part01.rar
http://rapidshare.com/files/171506806/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part02.rar
http://rapidshare.com/files/171522710/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part03.rar
http://rapidshare.com/files/171679623/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part04.rar
http://rapidshare.com/files/171687913/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part05.rar
http://rapidshare.com/files/171693920/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part06.rar
http://rapidshare.com/files/171705207/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part07.rar
http://rapidshare.com/files/171712215/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part08.rar
http://rapidshare.com/files/171719915/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part09.rar
http://rapidshare.com/files/171727790/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part10.rar
http://rapidshare.com/files/171736707/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part11.rar
http://rapidshare.com/files/171819333/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part12.rar
http://rapidshare.com/files/171830000/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part13.rar
http://rapidshare.com/files/171841035/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part14.rar
http://rapidshare.com/files/171851712/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part15.rar
http://rapidshare.com/files/171856417/Lo_ve_Actual_ly_2003__bluray_rip_mkv_tek3D.part16.rar

Mirror @ mediafire.com (many thanks to “leech team” @ vOz):

http://www.mediafire.com/?2il4mycykei
http://www.mediafire.com/?4tbvowx2rw2
http://www.mediafire.com/?lcyob0ovbmz
http://www.mediafire.com/?mnssmng2jgm
http://www.mediafire.com/?momung1k54y
http://www.mediafire.com/?dc1gzgpepdv
http://www.mediafire.com/?ywutiz1dbme
http://www.mediafire.com/?ljhyhxlvrzu
http://www.mediafire.com/?y0egx0yukwj
http://www.mediafire.com/?dyvmwnsyute
http://www.mediafire.com/?bdx8sw2ywcv
http://www.mediafire.com/?zgeadmwlkwl
http://www.mediafire.com/?ztt0awjezkm
http://www.mediafire.com/?fmzmgvyylml
http://www.mediafire.com/?lj2ymyolpdk
http://www.mediafire.com/?eybbxeyvybk

Password: tek3D

20 Dec 2008 Sáng sớm ngày hôm sau
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | 7 Comments

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa.

Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được. Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dữ dội, khói bốc ngùn ngụt. Quá thất vọng, anh gục xuống bên bãi biển.

Sáng sớm ngày hôm sau, chàng trai bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.

- Làm sao các anh biết tôi đang ở đây?” - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.

- Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Đó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?

Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào “sáng sớm ngày hôm sau…”.

16 Dec 2008 Thơ - Thơ

1. Bài thơ gốc

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi

Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

2. Đọc ngược bài gốc từ dưới lên

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua

Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 3 (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng)

Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi

Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.

4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 4 (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng)

Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua

Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.

5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 5 (tám câu bốn chữ)

Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân

Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.

6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 6 (tám câu bốn chữ)

Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ

Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.

7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 7 (tám câu ba chữ)

Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi

Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.

8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 8 (tám câu ba chữ)

Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua

Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta

(Nguồn: vOz)

12 Dec 2008 Đừng chờ đợi…
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Chúng ta thường tự thuyết phục mình rằng cuộc sống sẽ tốt hơn sau khi kết hôn và có con cái. Nhưng sau đó chúng ta lại thấy nản lòng vì bọn trẻ còn nhỏ quá và có lẽ chúng ta sẽ vui hơn khi bọn chúng đã lớn.

Tiếp đến, chúng ta lại thất vọng khi phải đương đầu với các con đang ở trong độ tuổi lắm mộng mơ. Ắt hẳn chúng ta sẽ hạnh phúc khi chúng bước nhanh qua giai đoạn này. Chúng ta cứ tự nhủ rằng cuộc đời sẽ hoàn hảo khi người bạn đời tự chỉnh đốn bản thân, khi ta có một chiếc xe đẹp hơn, khi chúng ta đủ khả năng trang trải một kỳ nghỉ đắt tiền hoặc khi ta nghỉ hưu.

Sự thật thì chẳng có lúc nào để hạnh phúc hơn lúc này. Cuộc sống luôn tràn ngập những thử thách. Tốt nhất là bạn nên thừa nhận hạnh phúc là một con đường chỉ đi qua một lần. Vì vậy, hãy nâng niu từng phút giây bạn có và hãy trân trọng nó hơn vì hạnh phúc là một cuộc hành trình, chứ không phải là bến đỗ.

Do đó, hãy làm việc như thể bạn không cần tiền, yêu như bạn chưa từng bị tổn thương và hãy khiêu vũ như thể không có ai đang quan sát cả.

(Tuổi Trẻ Online)
12 Dec 2008 Hello
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Osama Bin Laden himself decided to send George Bush a letter in his own handwriting to let him know he was still in the game.
Bush opened the letter and it appeared to contain a single line of coded message:

370HSSV-0773H

Bush was baffled, so he e-mailed it to Condoleezza Rice. Rice and her aides had no clue either, so they sent it to the FBI.

No one could solve it at the FBI so it went to the CIA, then to the NSA.

With no clue as to its meaning they eventually asked Britain’s MI-6 for help. Within a minute MI-6 cabled the White House with this reply:
“Tell the President he’s holding the message upside down.”