“Enricô ơi! Sáng nay khi cô giáo của em con lại chơi, cha nhận thấy con đã nói một câu vô lễ với mẹ. Thái độ vô lễ của con đã xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao.
Cha còn nhớ mấy năm trước khi con bệnh, mẹ con đã thức suốt đêm bên giường con, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập trái tim con. Mẹ con đã lo lắng đến rộc người và đã lặng lẽ khóc nức nở mỗi khi con chợp mắt. Con có biết một người mẹ sẽ sẵn lòng đem một năm hạnh phúc của mình để đổi lấy một giờ đau đớn cho con; một người mẹ sẽ vui lòng đi xin ăn để nuôi con và sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình để cứu sống con! Trong đời con rồi sẽ có rất nhiều những ngày buồn, ảm đạm, nhưng cái ngày buồn thảm nhất chính là ngày con sẽ mất mẹ con.
Rồi đây con sẽ trưởng thành, những phấn đấu, rèn luyện sẽ giúp con trở thành người mạnh mẽ. Nhưng con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh mẹ con và con sẽ ước gì lại được nghe thấy giọng nói êm ái, trông thấy nét mặt hiền từ của mẹ con, vì dù lớn đến mức nào, khỏe đến mức nào, con vẫn sẽ thấy mình là một đứa trẻ trơ vơ và yếu đuối. Con sẽ hồi tưởng lại những lúc đã làm cho mẹ con phật lòng. Lòng hối hận sẽ cắn rứt con. Hình ảnh dịu dàng và nhân hậu của mẹ con khi ấy sẽ làm con thêm đau khổ.
Con nên nhớ rằng hiếu thảo là một bổn phận thiêng liêng của con người. Kẻ nào giày xéo lên chữ hiếu là kẻ bỏ đi. Những kẻ giết người nếu biết tôn kính cha mẹ cũng còn một điểm thành thực trong tâm; con người dù sang trọng tuyệt vời nếu làm buồn lòng mẹ, xúc phạm đến mẹ, cũng là kẻ không có nhân cách.
Chính vì thế cha mong và tin rằng con hãy xin lỗi mẹ con, để mẹ con hôn con, để cái hôn ấy xóa sạch vết vô ơn trên trán con.
Cha của con

