Archive for ◊ February, 2009 ◊

24 Feb 2009 Chiếc hộp quý giá
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với cha: “Con tặng cha”.

Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra thấy cái hộp trống rỗng. Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: “Cha ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng cha mà!”

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con tha thứ.

Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

(st)

19 Feb 2009 Play With Spider - Flash 3D
 |  Category: Game  |  Tags: ,  | Leave a Comment

[http://www.onemotion.com/flash/spider]

18 Feb 2009 Muối
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

(st)

17 Feb 2009 6 Tips to Help You Focus at Work
 |  Category: Đời sống  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Be honest, aren’t there some days when your mind is more into your work than others?

It may be due to illness, family issues, or, just one of those days. Whatever the reason, it’s likely that you still need to work and function properly as an employee, even if you’re “just not into it, today”.

So, what’s a worker to do when distraction strikes?

1. Start each day with a “to-do” list - Everyone loves crossing things off a list, it’s often the incentive to keep you on track. Try making that the last task of the day, so, you can get right to work the next day.

2. Schedule “worry time” - Take a moment to write down the things that are bothering you, put the list in your wallet or purse, and, designate a time to think about such things. It may be on your lunch hour, or, on the ride home from work, just promise yourself time to address these things later, and, try to focus on the work at hand.

3. Take a short walk - Get up and walk around for a few minutes, preferably outside. The fresh air will help you feel better, and, a brief change of scenery may help you get focused upon your return.

4. Straighten up your work area - an organized work area can help you focus, and, at least prepare for the next day when you are ready to work.

5. Keep a list of “mindless tasks” - write it down, or, keep it in your head, for those days when, no matter what you do, you just can’t seem to get going with your regular to-do list. Put away that stack of files, label the newsletters, weed out your e-mail, just do something, and, often inspiration will follow.

6. Reward yourself - it may seem elementary, but, reward yourself with something small when you get 3 things on your list accomplished. It will give you something to look forward to, and, again, sometimes all it takes is to just do something, and, the rest of the work will flow, thus getting your mind back on track.

(careerandkids.com)

15 Feb 2009 You Are My Destiny
 |  Category: Nhạc  |  Tags: ,  | Leave a Comment


Lyrics | Paul Anka lyrics - You Are My Destiny lyrics

11 Feb 2009 Handmade Valentines from the Heart
 |  Category: English  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

By Evelyn Wander

I was the tender age of sixteen and my husband was only seventeen when we were married in 1966 in Welch, West Virginia. There weren’t many jobs available in our small town. We had been married only two months when my husband found out that Trailways Bus Lines was taking applications for various positions.
My husband drove one hundred miles to Roanoke, Virginia, to apply for a job with the bus company. They contacted him the next week to come back to take a test that was one of the requirements for being hired. So once again, he drove the one hundred miles to take the test. A few weeks later, he was notified that he had been accepted to a position as an apprentice mechanic. This offer was a great opportunity for us, but I was heartbroken when I found out that the job was in Roanoke and that we would have to move. We knew no one who lived there. It was very hard for me to move so far from my family and friends at such a young age. We found a small furnished apartment, and I was lucky to find a job as a sales clerk at Woolworth’s during the day, but my husband was scheduled to work from midnight to 8 a.m. So as he came home from work each morning, I was getting ready to leave to go to work.
Naturally, we had very little money, so when Valentine’s Day came around that first year, I knew we couldn’t afford to buy anything for each other. I felt so bad that I wouldn’t be able to buy him a present - not even a card.
After he left to go to work the night before Valentine’s Day, I couldn’t sleep. So I decided to stay up and make a Valentine’s Day card for him. I didn’t have any construction paper, so I had to use regular notebook paper. I worked so hard to compose a poem for him. I knew what I wanted to say, but I couldn’t seem to put it on paper. It took me most of the night, and by the time he came home the next morning it was done!
I had made a valentine for my valentine. I felt foolish and childish as I handed him my homemade valentine, hoping that he wouldn’t laugh at it. I held my breath and watched as he opened it and started reading it. On the front of the simple piece of paper, I had written the following:

We may not have a lot of money
To buy a card that’s cute and funny.
But what we have can take the place
Of a paper heart with fancy lace.
We have each other, and that’s the best,
Now open the card and read the rest.

On the inside, I had colored a large red heart and written “I Love You.” I stood waiting and watching, afraid that he would start laughing at any moment. When he had finished reading it, he slowly raised his head and looked at me. Then the corners of his mouth started moving up! But all he did was smile tenderly.
While looking into my eyes, he reached down into his pocket. When he pulled his hand out, he was holding something. He told me that he had made it for me during his lunch hour, but he had been afraid to give it to me. He said that he thought I might think it was silly, and that I might laugh at it.
I took his hand in mine and turned it over. As I looked down, he slowly opened his fingers, and I saw a small heart made out of aluminum. While I had stayed up all night making him a valentine card, he had been cutting out a heart for me from a piece of aluminum. He said the guys he worked with had laughed at him for making the heart, and he’d been worried about giving it to me.
I still have the aluminum heart, and I keep it in my desk. Every once in a while when I open the drawer and see it lying there, all those memories come flooding back to me. Over the years, we’ve been able to buy each other very nice, expensive presents for Valentine’s Day. But none has ever been as dear or meant as much as those handmade gifts made from our hearts the first year that we were married.

09 Feb 2009 Cá tai tượng chiên xù
 |  Category: Đời sống  |  Tags: ,  | Leave a Comment

(Nhân dịp được Cậu Bảy cho con cá tai tượng “boss” :D)

(Nguồn: vnexpress.net) Đây là món có hình thức cũng như hương vị hấp dẫn, rất thích hợp cho những bữa ăn gặp mặt hay một bàn nhậu. Chúc bạn ngon miệng.

Nguyên liệu:

- 1 kg cá tai tượng

- Khế, chuối, dứa, rau các loại, bánh tráng và bún

Thực hiện:

Cá tai tượng sống làm sạch, bỏ mang ruột, ngâm trong nước muối khoảng 15 phút cho cá bớt nhớt, để ráo nước và chiên vàng đều (chảo nhiều dầu để cá mau chín) và xù đẹp. Món này cuốn ăn kèm với rau sống, bánh ráng và bún. Chấm với mắm nêm.

Chế biến mắm nêm:

Băm nhỏ dứa (1/4 quả), ớt, tỏi rồi bỏ vào chén mắm nêm đã chưng cách thuỷ với chút đường, bột ngọt và ít nước sôi.

09 Feb 2009 Quà Giáng sinh
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.

Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.

Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.

Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm ‘Jim’, James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.

Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.

Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa.Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.

Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.

Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất.Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.

Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại.Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.

Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu ‘Madame Eloise’.Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một chút vẻ ‘Eloise’ nào cả.

Della cất tiếng hỏi: ‘bà mua tóc tôi không?’

‘Tôi chuyên mua tóc mà’, bà ta đáp và bảo: ‘hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi’

Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.
‘Hai mươi đồng’ bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.

‘Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi’ Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ.Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.

Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.

Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: ‘mình có thể làm gì với nó đây?’. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. ‘Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!’. Cô tự nhủ :’Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?’

Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.

Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: ‘Đừng nhìn em như thế ,anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói ‘giáng sinh vui vẻ’, em có một món quà rất hay cho anh này!’

‘Em đã cắt mất tóc rồi à?’ Jim hỏi

‘Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!’ Della nói.

Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: ‘em nói là em đã bán tóc à?’

‘Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?’

Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: ‘anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.’

Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!

Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc. ‘Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim’, nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.

‘Đẹp không anh? em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này’

Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói:’Della,hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu’

…đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau.

O Henry

07 Feb 2009 Fences™ by Stardock
 |  Category: Tin học - Công nghệ  |  Tags: ,  | Leave a Comment

What is Fences?

Fences™ is a program that helps you organize your desktop and can hide your icons when they’re not in use. A “Fence”, a term coined by this program, is an icon group on your desktop. Fences is an add-on to your desktop, not a replacement.

Basic Features

Rope off your desktop
Fences allows you to create shaded areas on your desktop that you can place icons in. You can label them however you wish, and move/resize them anywhere on the desktop. Pre-included layouts help speed the process for new users.

See your wallpaper again! Quickly hide & show all your icons with an easy double-click
Double click blank space on your desktop, and all your icons will fade out. Double click again, and they’ll return. We think this feature is so useful, we’re applying for a patent on it. And with the upcoming Fences FeaturePack / included in the community preview, you can even pick icons and individual Fences to exclude.

06 Feb 2009 Hoa hồng tặng Rose
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

James A. Kisner

Hoa hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa hồng. Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa hồng lại được gởi đến cho cô. Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh” như mọi năm về trước.

Mỗi năm anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm nay anh yêu em nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh dành cho em luôn tăng lên qua mỗi năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng hoa hồng xuất hiện.

Cô nghĩ anh đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của cô không biết rằng anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt đẹp.

Cô cầm những cành hoa và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế chồng cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh.

Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh và cô đơn đã trở thành số phận của cô.

Vào ngày Valentine, chuông vang lên, và kìa những bông hồng đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng sốt nhìn. Cô chạy đến điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng bắt máy và cô muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau khổ. “Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.

Ông chủ đáp: “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông hoa cô nhận được hôm nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng không có điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa hồng mỗi năm. Còn một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một tấm thiệp đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi mới biết ông ta không còn nữa”.

Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt cô trào ra. Những ngón tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong tấm thiệp, cô thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết:

“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi, anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết em đã trải qua sự cô đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho nhau làm cho mọi điều trong cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều hơn những lời có thể nói, em là một người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều anh cần.

Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất cả về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai chúng cho được chúc phúc. Anh luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc khi chưa rời khỏi cuộc đời này.

Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã đến năm lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và đặt chúng lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”

[English version]