Tag-Archive for ◊ cha ◊

06 May 2009 Chuyện cây táo
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

(st)

24 Feb 2009 Chiếc hộp quý giá
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với cha: “Con tặng cha”.

Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra thấy cái hộp trống rỗng. Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: “Cha ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng cha mà!”

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con tha thứ.

Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

(st)

11 Jan 2009 Xin thầy hãy dạy cho con tôi
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.)

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố…

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm…

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp…

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình…

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

10 Jan 2009 Một hoàn cảnh hai cuộc đời
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Hai đứa trẻ nọ có một người cha tối ngày say xỉn. Tuổi thơ của chúng trôi qua với hình ảnh một người cha rất đáng sợ mỗi khi nhậu say về. Năm tháng trôi qua, hai cậu đã lớn và mỗi người có một cuộc sống của riêng mình.

Một nhà tâm lý học đi tìm thực tế cho bài nghiên cứu “Tác động của sự say xỉn” đã tìm đến hai người. Một người giờ đây đã thành phiên bản mới của cha cậu ngày xưa: một tay bợm nhậu suốt ngày chìm trong bia rượu. Còn người kia lại là một trong những người đi đầu trong việc phòng chống bia rượu.

Nhà tâm lý học hỏi người đầu tiên:

- Tại sao anh trở thành bợm nhậu?

Và hỏi người thứ hai:

- Tại sao anh lại tham gia phong trào bài trừ rượu bia?

Các bạn biết không, thật là bất ngờ, cả hai cùng đưa ra một câu trả lời:

- Có một người cha như vậy đương nhiên là tôi phải trở thành một người như thế này rồi.

Có một câu danh ngôn:

“Cảnh khổ là một nấc thang cho bậc anh tài, một kho tàng cho kẻ khôn khéo, một vực thẳm cho kẻ yếu đuối”.

Hoàn cảnh không bao giờ là nguyên nhân cho những hành động không đúng mực, tiêu cực hoặc sai trái. Nó chỉ là lý do để những kẻ lười biếng, không có ý chí và tâm hồn hẹp hòi vin vào đó để tự bào chữa cho mình mà thôi.

Trong cuộc sống, không có trở ngại nào lớn bằng việc mình cho bản thân mình cái quyền được vấp ngã.

(st)

04 Jan 2009 Thư gửi con
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

“Enricô ơi! Sáng nay khi cô giáo của em con lại chơi, cha nhận thấy con đã nói một câu vô lễ với mẹ. Thái độ vô lễ của con đã xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao.

Cha còn nhớ mấy năm trước khi con bệnh, mẹ con đã thức suốt đêm bên giường con, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập trái tim con. Mẹ con đã lo lắng đến rộc người và đã lặng lẽ khóc nức nở mỗi khi con chợp mắt. Con có biết một người mẹ sẽ sẵn lòng đem một năm hạnh phúc của mình để đổi lấy một giờ đau đớn cho con; một người mẹ sẽ vui lòng đi xin ăn để nuôi con và sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình để cứu sống con! Trong đời con rồi sẽ có rất nhiều những ngày buồn, ảm đạm, nhưng cái ngày buồn thảm nhất chính là ngày con sẽ mất mẹ con.

Rồi đây con sẽ trưởng thành, những phấn đấu, rèn luyện sẽ giúp con trở thành người mạnh mẽ. Nhưng con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh mẹ con và con sẽ ước gì lại được nghe thấy giọng nói êm ái, trông thấy nét mặt hiền từ của mẹ con, vì dù lớn đến mức nào, khỏe đến mức nào, con vẫn sẽ thấy mình là một đứa trẻ trơ vơ và yếu đuối. Con sẽ hồi tưởng lại những lúc đã làm cho mẹ con phật lòng. Lòng hối hận sẽ cắn rứt con. Hình ảnh dịu dàng và nhân hậu của mẹ con khi ấy sẽ làm con thêm đau khổ.

Con nên nhớ rằng hiếu thảo là một bổn phận thiêng liêng của con người. Kẻ nào giày xéo lên chữ hiếu là kẻ bỏ đi. Những kẻ giết người nếu biết tôn kính cha mẹ cũng còn một điểm thành thực trong tâm; con người dù sang trọng tuyệt vời nếu làm buồn lòng mẹ, xúc phạm đến mẹ, cũng là kẻ không có nhân cách.

Chính vì thế cha mong và tin rằng con hãy xin lỗi mẹ con, để mẹ con hôn con, để cái hôn ấy xóa sạch vết vô ơn trên trán con.

Cha của con

(Tuổi Trẻ Online)

21 Dec 2008 Hang đá, ba mẹ và con
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | Leave a Comment

4 tuổi, tuổi bắt đầu biết ký ức nhớ về những Noel trong đời, ba mẹ chở đi xem hang đá ở nhà thờ. Người đông, đường chật, chiếc xe đạp của ba ngả nghiêng theo dòng người. Ba đứng ngoài nhà thờ canh xe, mẹ bồng con chen vào để được ngắm tượng Chúa hài đồng mỉm cười an lành…
7 tuổi, đi xem hang đá đã thành một truyền thống của gia đình mình, dù nhà mình không theo đạo. Năm nay đến lượt mẹ giữ xe, ba ẵm con, thằng nhóc bé tí và gầy nhom, cố vươn lên ngắm đèn màu lấp lánh…
12 tuổi, đã đủ cao, đủ dạn dĩ để chen lấn đến sát bên hang đá. Mẹ cũng ráng nhích vào cùng con trai chụp một bức hình xinh xắn. Và ba vẫn ở ngoài trông xe… Chưa bao giờ nhà mình có một tấm hình đủ đầy bên hang đá ấy…
17 tuổi, con lớn bộn, nhà mình đi xem hang đá bằng hai xe. Dọc đường, con mải nói chuyện với đứa bạn tình cờ gặp nên lạc mất ba mẹ… Đương nhiên, chẳng còn trẻ con gì để sợ hãi mà khóc. Con quay xe, không xem hang đá nữa, dạo vài vòng thành phố bé nhỏ, nhìn ngắm người xe. Về nhà, mẹ nhẹ nhàng bảo: “Ba mẹ chờ con mãi…”.
20 tuổi, con đi học ở Sài Gòn. Dịp Noel, con ham vui theo bạn bè về tận xứ đạo ở Biên Hòa (Đồng Nai) xem hang đá. Đẹp, lạ, mải ngắm, mải đùa giỡn, con quên mất điện về cho ba mẹ. Để giữa dòng người ken đặc, mẹ điện lên: “Noel vui không con?”. “Dạ vui lắm mẹ, mà ba mẹ có đi thăm hang đá không?”. “Không con à. Ba mẹ già rồi. Mà con vui là ba mẹ vui rồi, nhưng nhớ giữ sức khỏe nghe con!”…
…Có lẽ trong mắt ba mẹ, bao nhiêu năm rồi hang đá cũng vẫn một hình ảnh an lành quen thuộc, còn tình thương ba mẹ dành cho con, theo mùa an lành này chỉ ấm áp hơn mãi…

(LÊ PHAN – Tuổi Trẻ Online)
12 Dec 2008 Khi Thượng đế dựng nên người cha
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | One Comment

Khi Thượng đế dựng nên người cha, Ngài đã bắt đầu với một bộ khung rất cao. Thấy vậy, cô bé thiên thần bay gần đó liền hỏi:

- Sao Ngài lại tạo ra người cha cao lớn như thế này, trong khi những đứa trẻ mà Ngài sắp dựng nên lại thấp lè tè gần mặt đất? Ông ta sẽ không thể chơi bắn bi mà không quì gối xuống, đặt đứa trẻ vào giường mà không lom khom lọm khọm, hay thậm chí, hôn chúng cũng phải gập người thật thấp?

Thượng đế mỉm cười trả lời:

- À, nếu ta dựng nên người cha với kích thước như một đứa trẻ, vậy sẽ còn ai thích thú ngắm nhìn con nít nữa?

Sau đó, Thượng đế nặn bàn tay của người cha. Rất to và nhiều gân.

Thiên thần lắc đầu buồn bã và hỏi:

- Ngài biết Ngài đang làm gì không? Đôi bàn tay to sẽ rất vụng về. Chúng không thể thay kim tăm tã em bé, cởi nút ảo nhỏ, cột sợi dây thun cho đuôi tóc, hay thậm chí, rất khó nhặt những mảnh vỡ vì một cú đá bóng sơ ý vào cửa sổ.”

Thượng đế lại cười bảo:

- Ta biết, thế nhưng đôi tay lớn sẽ đủ để cầm mọi thứ mà con trẻ trút ra khỏi túi quần túi áo khi ngày tàn… nhưng cũng đủ nhỏ để nâng niu một khuôn mặt trẻ thơ trong đôi bàn tay.

Thượng đế tiếp tục nặn đến đôi chân dài và đôi vai rộng. Lúc này, thiên thần như muốn lên cơn đau tim.

- Ngài ơi, đã sắp hết tuần rồi, đúng không ạ? – Ngài không nhận ra người cha này không thể khéo léo sao? Làm thế nào mà ông ta kéo đứa trẻ lại gần mà không làm cho chúng trượt ngã dưới hai chân?

- Một bà mẹ mới cần bờ vai mềm mại – Thượng đế cười xòa – Bờ vai chắc khỏe của người cha sẽ giúp ông kéo xe trượt, giữ thăng bằng cho trẻ khi chúng tập chạy xe đạp và đỡ nổi cái đầu đang say ngủ của con trẻ suốt đường từ rạp xiếc về nhà.

Khi lỡ dở dựng hai bàn chân của người cha, bất kì ai cũng có thể thấy thiên thần không còn kiềm chế nổi bản thân.

- Thật không công bằng! Ngài thật sự nghĩ rằng bàn chân to như chiếc xuồng này dễ dàng tuột nhanh xuống giường vào mỗi sáng sớm khi đứa trẻ khóc? Hay đi lại ở buổi tiệc sinh nhật của con trẻ mà không đạp phải chân của ít nhất ba vị khách sao?

- Nhưng đôi chân ấy sẽ phải đi làm – Thượng đế lại vỗ về – Rồi con sẽ thấy. Đôi chân ấy còn công kênh đứa trẻ chơi trò xích đu tiên, hay dọa lũ chuột chạy khỏi nhà song cũng là thách thức cho thợ đóng giày đóng ra một đôi giầy vừa vặn.

Thượng đế đã làm việc suốt đêm để thực hiện nốt những phần cơ thể còn lại. Ngài đã làm cho người cha biết nói, Một giọng nói đầy uy quyền và cương quyết; đôi mắt nhìn rõ mọi thứ, nhưng vẫn hiền dịu và đầy thứ tha.

Cuối cùng, sau khi đắn đo suy nghĩ, Ngài thêm vào nước mắt.

Lúc này, Thượng đế quay sang hỏi thiên thần:

- Đến lúc này thì con đã thỏa mãn rằng người cha cũng sẽ yêu thương con cái nhiều như người mẹ?

Thiên thần đã không nói thêm lời nào…

(Tuổi Trẻ Online)
12 Nov 2008 Cha vẫn sẽ luôn bên con
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Đây là một câu chuyện cảm động từ một trận động đất lớn tại Mỹ năm 1989. Cơn chấn động chết người này đã làm nhiều người tử vong chỉ trong chưa đầy bốn phút.

Trong cơn hỗn loạn của trận động đất, có một người cha đang chạy xe đến trường để đón con trai mình. Khi ông tới nơi thì ngôi trường đã tan thành bình địa.

Đứng quan sát những gì còn sót lại của ngôi trường, người cha nhớ lại lời hứa với con trai: “Dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha vẫn sẽ luôn bên con”. Nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt ông. Cảnh vật sao trông vô vọng quá, nhưng ông không thể thất hứa với con được. Nhớ phòng học của con trai nằm ở cuối góc bên phải của ngôi trường, ông vội chạy tới và bắt đầu đào bới đống đổ nát.

Khi ông đang đào, những người cha người mẹ đau khổ khác cũng vừa chạy đến kêu gào thảm thiết: “Trời ơi con trai tôi!”, “Ôi con gái của tôi!”. Họ vừa cố kéo người cha ra khỏi đống đổ nát vừa nói: “Đã quá trễ rồi!”, “Chúng chết cả rồi!”, “Ông không thể làm gì được nữa đâu!”, “Về nhà đi!”. Ngay đến viên cảnh sát và người lính cứu hỏa cũng khuyên ông tốt hơn hết là nên về nhà. Ông nói với những người đã ngăn cản mình: “Mọi người có tính giúp tôi không?”. Họ không trả lời ông và ông lại tiếp tục đào bới, quăng từng viên gạch ra ngoài để cứu con trai mình.

Người đàn ông này cứ đào bới như thế suốt tám tiếng đồng hồ, rồi 12 tiếng, rồi 24 tiếng và rồi đến 36 tiếng. Cuối cùng, ở tiếng thứ 38, khi ông đẩy được viên đá lớn nhất ra ngoài, ông nghe giọng nói của con trai. Ông thét gọi tên con “Armand!” và có tiếng trả lời ông: “Có phải cha không? Con đây nè cha!”.

Rồi cậu bé nói thêm: “Con bảo mấy bạn đừng lo lắng. Con nói với tụi nó nếu cha còn sống, nhất định cha sẽ tới cứu con và khi cha cứu con, tụi nó cũng sẽ được cứu. Cha đã từng hứa với con “dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha sẽ vẫn luôn bên con!” và cha đã ở đây. Cha đã giữ lời!”.