Tag-Archive for ◊ đá ◊

13 Oct 2008 Tất cả sức mạnh
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , ,  | Leave a Comment

Có một cậu bé đang chơi ở đống cát trước sân. Khi đào một đường hầm trong đống cát, cậu bé đụng phải một tảng đá lớn. Cậu bé liền tìm cách đẩy nó ra khỏi đống cát.

Cậu bé dùng đủ mọi cách, cố hết sức lực nhưng rốt cuộc vẫn không thể đẩy được tảng đá ra khỏi đống cát. Đã vậy bàn tay của cậu còn bị trầy xước, rướm máu. Cậu bật khóc rấm rứt trong thất vọng.

Người bố ngồi trong nhà lặng lẽ theo dõi mọi chuyện. Và khi cậu bé bật khóc, người bố bước tới: “Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh của mình?”.

Cậu bé thổn thức đáp: “Có mà! Con đã dùng hết sức rồi mà bố!”.

“Không, con trai – người bố nhẹ nhàng nói – Con đã không dùng đến tất cả sức mạnh của con. Con đã không nhờ bố giúp”.

Nói rồi người bố cúi xuống bới tảng đá ra, nhấc lên và vứt đi chỗ khác.

* * *

Bạn thân mến, bạn là người có cá tính mạnh mẽ? Bạn rất tự lập? Điều đó thật đáng quí! Nhưng bạn đang có những “tảng đá lớn” cần phải giải quyết. Và bạn nhận thấy mình không đủ khả năng để loại bỏ nó?

Trong cuộc sống không phải lúc nào người ta cũng có thể tự mình làm được hết mọi việc. Sức mạnh của mỗi chúng ta còn nằm ở những người thân, bạn bè – những người luôn quan tâm, lo lắng và sẵn lòng giúp đỡ chúng ta.

12 Oct 2008 Vật quí báu nhất
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Ngày xưa có một gã đàn ông ham mê làm giàu bằng mọi giá. Khi còn trẻ hắn đi buôn, mua tranh bán cướp khiến vô số người phải bán vợ đợ con. Được ít năm nhà hắn giàu nức đố đổ vách, nhưng một lần bọn cướp ra tay vét sạch của hắn mọi thứ. Thấy không có quyền dễ bị hại, hắn xoay sang làm quan. Vốn thủ đoạn, hắn nhanh chóng luồn lọt, mua quan bán tước, mua được một chức quan nhỏ kiếm tiền nhờ ăn của đút. Những tưởng đắc ý thì lần này hắn bị dân kiện. Của cải đành bỏ, thân thoát tội chết phải đi lưu đày. Ra tù, hắn đổi nhiều nghể để tiếp tục làm giàu: lúc sắm thuyền ra biển chày cá, khi lên rừng đẵn gỗ thả bè. Tiền bạc làm ra cả đống nhưng nhưng hắn lao vào cờ bạc nên trắng tay vẫn hoàn tay trắng.

Khi tuổi đã xế, hắn ngẫm nghĩ: “Đời mình bôn ba đã nhiều, tiền kiếm không ít mà sao giờ vẫn trắng tay. Hẳn vì những cách kiếm tiền của ta ác quá nên trời mới phạt. Thôi thì ta thử đổi cách xem sao”. Gã khoác lên người bộ đồ rách rưới đi lang thang ăn xin. Một lần, hắn lạc vào một khu đồi nơi dân cửu vạn đang đãi cát sỏi tìm đá quý. Người ta đuổi hắn như đuổi tà vì sợ hắn ăn trộm. Cuối cùng hắn gặp được một người phụ nữ đang sàng cát dưới dòng suối cạn, đứa con nhỏ của chị ngồi trên bờ chờ mẹ. Thấy dáng vẻ thất thiểu của gã đàn ông, hai mẹ con người phụ nữ động lòng. Chị bẻ cho hắn một nửa nắm cơm của mình. Ăn xong, gã chui vào bụi đánh một giấc.

Đang cần mẫn làm việc, chợt người phụ nữ reo lên sung sướng: chị tìm được một viên đá đỏ trong suốt thật to. Nó lấp lóe như ngọn lửa. Chị vội nhìn quanh và nhét viên đá vào túi. Tuy nhiên, mọi việc không thoát khỏi mắt gã đàn ông. Gã thèm muốn viên đá quý kia, nhưng làm cách nào chiếm được nó? Gã loạng choạng bước ra khỏi bụi cây, ngã vật xuống, người co giật. Người phụ nữ tưởng hắn bệnh vội đổ nước cạo gió. Tỉnh dậy, hắn rên rỉ kể khổ. Người phụ nữ thương tình rút viên đá cho hắn để lấy tiền chữa bệnh.

Cầm được viên đá, gã lừa đảo đứng phắt dậy đi thẳng, không thèm ngoảnh cổ lại. Đi được một thôi đường, chợt gã đàn ông dừng lại. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn: “Hẳn nó phải có thứ khác quý hơn nên mới cho mình viên đá này”. Gã chạy trở lại chỗ mẹ con người đàn bà. “Này chị kia, tôi trả lại chị viên đá quý này. Chắc chị có vật gì quý hơn, hãy cho tôi xin”. Người đàn bà thong thả đáp: “Thì tôi đã trao nó cho anh cùng với viên đá rồi đấy. Có điều mắt anh chỉ nhận ra viên đá quý chứ có nhận ra lòng tốt của người khác đâu”.