Tag-Archive for ◊ núi ◊

05 Feb 2009 Chuyện tình cảm động của người tạc 6.000 bậc thang
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

(Nguồn: Dân trí) Năm 2006, câu chuyện về một người đàn ông Trung Quốc 70 tuổi tự tay tạc hơn 6.000 bậc thang trên núi tặng người vợ yêu dấu 80 tuổi đã làm rung động trái tim hàng triệu người. Sáng thứ tư tuần trước, ông đã qua đời trong ngôi nhà hang động – nơi hai vợ chồng đã chung sống suốt 50 năm qua.

Tạp chí Chinese Women Weekly đã xếp câu chuyện của họ vào vị trí thứ nhất trong những câu chuyện tình cảm động tại Trung Quốc.

Câu chuyện bắt đầu nửa thế kỷ trước khi anh thanh niên Lưu Quốc Giang 20 tuổi chưa vợ đem lòng yêu thương cô gái góa chồng Từ Triều Tình. Bạn bè và họ hàng đã kịch liệt phản đối mối quan hệ do giữa họ có khác biệt tuổi tác khá lớn và lúc đó cô Từ cũng đã có con.

Ở xã hội Trung Quốc thời ấy, người ta coi chuyện một thanh niên trẻ yêu một phụ nữ lớn tuổi hơn là trái với đạo đức.Để thoát khỏi những lời đồn đại và sự khinh bỉ của cộng đồng, đôi tình nhân đã chạy trốn đến một cái hang ở quận Giang Cận, phía tây nam tỉnh Trùng Khánh, Trung Quốc để sinh cơ lập nghiệp.

Lúc đầu họ chẳng có bất cứ một thứ gì trong tay để sinh sống, đến nỗi phải ăn cỏ và rễ cây tìm được trên núi để cầm cự qua ngày. Khi đó, ông Lưu đã làm một cái đèn dầu mà họ dùng để thắp sáng suốt cả quãng đời còn lại.

Sang đến năm thứ 2 sống trên núi, Lưu bắt đầu công trình tạc thang đá bằng tay với mục đích giúp vợ xuống núi dễ dàng. Nửa thế kỷ sau – vào năm 2001, một nhóm thám hiểm có mặt tại khu rừng đã hết sức ngạc nhiên khi tìm thấy đôi vợ chồng già và hơn 6.000 bậc thang đẽo gọt tươm tất.

Anh Lưu Minh Sinh, một trong 7 người con của họ cho biết: “Cha mẹ tôi rất thương nhau, họ sống trong sự cô lập và chưa bao giờ rời xa nhau một ngày. Bố tôi tự tay tạc những bậc thang này để mẹ tôi bớt vất vả hơn khi xuống núi”.

Hơn 50 năm qua, hai vợ chồng lúc nào cũng sống trong bình yên hạnh phúc. Cho đến tuần trước, ông Lưu – giờ đã 72 tuổi, trở về nhà sau khi đi làm đồng, ngã khụy và qua đời trong vòng tay cùng những lời cầu nguyện của vợ.

Thậm chí ngay cả khi ông đã ra đi, tình yêu của ông dành cho bà quá lớn đến nỗi không ai có thể gỡ được bàn tay ông ra khỏi tay bà trong lúc hấp hối.

Chính quyền địa phương đã quyết định biến “cầu thang tình yêu” thành di tích văn hoá được bảo tồn, đồng thời biến ngôi nhà nơi hai vợ chồng sinh sống thành bảo tàng để câu chuyện tình cảm động của họ có thể sống mãi mãi với thời gian.

Đàm Loan

Theo Asiaoffbeat

12 Oct 2008 Bông hoa trên vách núi
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ước có những phút giây lãng mạn như đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những giây phút lãng mạn trong cuộc sống của chúng tôi, và điều này ngày cáng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị.

- Tại sao? -chồng tôi hỏi, anh ấy bị sốc.

- Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ điều gì xảy ra trên Trái đất này cũng cần có nguyên nhân cả.

Anh im lặng suốt cả đêm, có vẻ suy nghĩ mông lung lắm. Cảm giác về sự thất vọng của tôi càng tăng thêm. Đây là một người đàn ông mà ngay cả cách thể hiện mình trong lúc khó khăn mà cũng không làm được, thì liệu tôi còn có thể hi vọng điều gì nữa ở anh ấy? Cuối cùng anh ấy hỏi tôi: “Bây giờ anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định?”. Người ta nói đúng, thật khó có thể thay đổi tính cách của một con người, và tôi đã bắt đầu đánh mất sự kiên nhẫn. Tôi nhìn sâu vào mắt anh và trả lời thật chậm rãi:

- Đây là một câu hỏi mà nếu anh có thể trả lời thuyết phục được trái tim em, em sẽ thay đổi ý định. Ví dụ em muốn có bông hoa mọc trên vách núi mà biết chắc rằng để hái được nó anh phải chết. Liệu anh có dám hái nó cho em không?

- Anh sẽ trả lời vào ngày mai.

Niềm hi vọng của tôi như chìm đi vì câu trả lời của anh. Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì anh ra đi. Tôi nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết nguệch ngoạc trên bàn ăn gần cửa ra vào.

“Em thân yêu, Anh sẽ không hái bông hoa đó, nhưng hãy cho phép anh giải thích…” ( Tim tôi gần như vỡ ra khi đọc dòng đầu tiên).

“Khi em sử dụng máy vi tính, em thường xáo trộn lung tung tất cả các chương trình rồi ngồi khóc trước màn hình. Anh phải để dành những ngón tay của anh để xắp đặt lại các chương trình cho em.

Em luôn ra khỏi nhà mà quên không mang chìa khóa. Anh phải để dành đôi chân của anh để chạy nhanh về nhà mở cửa cho em.

Em thường chỉ thích ở trong nhà, anh sợ rằng em sẽ bị trầm uất, anh phải để dành miệng anh để kể cho em nghe những câu chuyện vui.

Em luôn nhìn chăm chăm vào máy vi tính, điều đó hoàn toàn không tốt cho mắt của em, anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng già anh có thể cắt móng tay cho em, giúp em nhổ đi những sợi tóc trắng phiền muộn. Khi anh nắm tay anh dạo trên bãi biển để thưởng thức ánh nắng mặt trời và bãi cát đẹp, anh có teh nói cho em biết được màu của những bông hoa, giống như màu của sự rực rỡ trên khuôn mặt trẻ trung của em.

Vì vậy em yêu ạ, trừ khi anh chắc chắn được rằng có một ai đó yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ hái bông hoa đó cho em rồi chết”.

(Nước mắt tôi rơi lã chã trên lá thư làm nhòe cả nét chữ của anh).

“Bây giờ, khi đã đọc thư xong, nếu chấp nhận lời giải thích của anh, hãy ra mở cửa cho anh vì anh đang đứng chờ để mang cho em bữa ăn sáng mà em yêu thích”.

Tôi chạy ào ra cửa và thấy anh đang đứng với khuôn mặt đầy lo lắng, tay nắm chặt một bình sữa với một khúc bánh mì. Bây giờ tôi chắc chắn rằng không ai yêu tôi nhiều hơn anh. Và tôi quyết định để mặc những bông hoa trên vách núi.