Tag-Archive for ◊ tàu ◊

21 Mar 2009 Vai kịch cuối cùng
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , ,  | Leave a Comment

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.

Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.

Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.

Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người.”

Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: ” Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu…”

Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.

Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

(st)

20 Dec 2008 Sáng sớm ngày hôm sau
 |  Category: Tiếng Việt  |  Tags: , , , ,  | 7 Comments

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa.

Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được. Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dữ dội, khói bốc ngùn ngụt. Quá thất vọng, anh gục xuống bên bãi biển.

Sáng sớm ngày hôm sau, chàng trai bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.

- Làm sao các anh biết tôi đang ở đây?” - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.

- Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Đó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?

Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào “sáng sớm ngày hôm sau…”.

24 Oct 2008 Chơi khăm
 |  Category: Truyện cười  |  Tags: ,  | Leave a Comment

Trên đường đi dự hội thảo, 3 nhân viên hãng Red và 3 nhân viên hãng Blue cùng lên một chuyến tàu. Trong khi các nhân viên hãng Red mua 3 vé thì các nhân viên hãng Blue chỉ góp tiền mua chung một vé.

Thấy lạ, nhân viên hãng Red hỏi: “3 người mà chỉ có một vé thì làm sao đi tàu được?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”

Rồi tất cả bọn họ lên tàu. Các nhân viên hãng Red đàng hoàng ngồi vào ghế, còn các nhân viên hãng Blue thì lại chen chúc vào trong một buồng vệ sinh và đóng kín cửa lại. Sau khi tàu khởi hành ít phút, người soát vé bắt đầu đi kiểm tra vé của hành khách. Đến khu vực nhà vệ sinh, ông ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu cho xem vé!”. Cánh cửa hé mở và một bàn tay cầm vé chìa ra. Người soát vé cầm lấy rồi đi tiếp.

Thấy vậy, các nhân viên hãng Red đều gật gù cho rằng đó là một mánh hay và quyết định bắt chước trên chuyến tàu về. Tuy nhiên, lần này các nhân viên hãng Blue lại không thèm mua vé. Nhân viên hãng Red bối rối hỏi: “Không có vé mà đòi đi tàu ư?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”

Khi lên tàu, 3 nhân viên hãng Red trốn vào một buồng vệ sinh; 3 nhân viên hãng Blue cũng chui vào buồng vệ sinh bên cạnh. Tàu bắt đầu khởi hành. Ít phút sau, một nhân viên hãng Blue mở cửa bước ra và tiến về phía buồng vệ sinh nơi 3 nhân viên hãng Red đang trốn. Anh ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu hành khách cho xem vé!”

Cánh cửa hé mở và một bàn tay chìa vé ra. Anh chàng láu cá cầm ngay lấy và quay vào buồng vệ sinh của mình. Một lúc sau, người soát vé đến buồng vệ sinh có 3 nhân viên hãng Red: “Yêu cầu cho xem vé”.

(Nguồn: vOz)